Những từng trải qua thời đại gian khó đều hiểu cái khổ, họ đều mong con cái một công việc định, chứ cái nghề diễn viên bữa đói bữa no. Quan trọng nhất là, họ hiểu gì về ngành , sợ con chịu khổ. Tuy bình thường chú Ba thím Ba của cô tỏ vẻ chê bai Nguyễn Lỗi, nhưng cha nào mà chẳng thương con. Họ sợ lối thoát, đường vòng. Rõ ràng so với diễn viên, thi Đại học Khánh trường việc là con đường rộng mở thênh thang hơn nhiều.
cũng đúng là, đối với Nguyễn Lỗi, đây là cuộc đời của . Cậu vật phụ thuộc của cha , quyền chủ cuộc đời .
Nếu bây giờ chọn con đường Nguyễn Kiến Quân vạch sẵn, lẽ cuộc đời sẽ suôn sẻ, nhưng cũng sẽ đầy rẫy tiếc nuối. E rằng mỗi nhớ đều là sự dằn vặt và hối hận.
Cho nên ngay cả Nguyễn Kiều Kiều cũng dám tùy tiện đưa ý kiến, chỉ lẳng lặng họ.
Lúc , tiếng chuông học vang lên.
Thư Khiết bước tới, với họ: "Kiều Kiều, Tiểu Lỗi, Tiểu Tư, các con về lớp học ."
Nguyễn Lỗi Thư Khiết một cái, cô gật đầu với . Nguyễn Lỗi lúc mới mím môi về phía lớp học, Nguyễn Kiều Kiều vội vàng đuổi theo, Đoạn Tư cùng.
Bên ngoài, các học sinh hiếu kỳ xem náo nhiệt tản về lớp , chỉ còn Dương Điệu và Lục T.ử Thư vẫn chặn ở cửa. Nguyễn Lỗi sắc mặt khó coi, chẳng thèm để ý đến ai, lách qua họ thẳng lớp. Lục T.ử Thư chạy chậm đuổi theo. Nguyễn Kiều Kiều ở phía kéo tay Dương Điệu đang đầy lo lắng, nở nụ trấn an cô bạn mới theo .
Đợi bọn trẻ hết, Thư Khiết mới với Nguyễn Kiến Quân và Đỗ Thanh: "Ngồi xuống một lát ."
Hai xuống, Nguyễn Kiến Quân còn định hỏi nguyện vọng sửa , nhưng Thư Khiết lên tiếng ngắt lời: "Kiến Quân, chú chị . Nghe xong, nếu chú vẫn kiên quyết bắt Tiểu Lỗi thi Đại học Khánh, chị tuyệt đối nhiều nữa, sẽ giúp các chú xin một tờ phiếu nguyện vọng khác."
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1555-thi-dai-hoc-3.html.]
Đỗ Thanh vỗ vỗ tay chồng, về phía Thư Khiết: "Chị dâu, chị ."
"Kiến Quân, thím Thanh, trận bão tuyết mùa đông năm ngoái hai chứ?"
Đỗ Thanh và Nguyễn Kiến Quân gật đầu.
"Trận bão tuyết đó nghiêm trọng quá mức, lúc đó thành phố cho nghỉ học, xe khách các nơi cũng dừng hoạt động, xe từ chỗ chúng đến Trường Lĩnh cũng ngừng chạy. lúc Tiểu Lỗi bảo với chị là nó bạn Trường Lĩnh, nên nó cũng nhờ xe để về thăm hai . Sau đó nó còn gọi điện thoại từ Trường Lĩnh về báo bình an. Lúc bọn chị cứ tưởng nó Trường Lĩnh tìm hai thật, nhưng thực nó Bắc Đô, một ."
"Muốn diễn viên cứ là , mà qua vòng thi năng khiếu . Thi năng khiếu cũng là một dạng thi cử, qua mới đăng ký nguyện vọng. Tiểu Lỗi qua , mà nó từng đào tạo bài bản bao giờ, qua đó thể thấy nó thực sự năng khiếu về mảng ."
Nguyễn Kiến Quân và Đỗ Thanh , sắc mặt khẽ biến đổi.
Nguyễn Lỗi tuy mười tám tuổi, nhưng từ đến nay từng một xa, nơi xa nhất từng cũng chỉ là Trường Lĩnh. Họ ngờ dám trốn Bắc Đô một .
"Hơn nữa đó chị cũng tìm bạn của nó hỏi thăm. Vì đường khó dễ xảy t.a.i n.ạ.n nên đó bạn căn bản Trường Lĩnh. Hai Tiểu Lỗi bằng cách nào ?"
"Đi bộ đấy, suốt mười mấy tiếng đồng hồ."