Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1536: Đón dâu (4)

Cập nhật lúc: 2026-01-10 04:58:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Kiến Đảng giống Nguyễn Kiến Quốc. Tuy mấy năm nay cũng kiếm ít tiền, nhưng trong công việc ăn của nhà họ Nguyễn, ông chủ yếu hậu trường, phụ trách việc thu mua và các việc lặt vặt. Các mối quan hệ xã hội của ông đơn giản, những thiết cũng chủ yếu ở thôn Hạ Hà, nên việc tổ chức tiệc rượu ở bên đó là hợp lý nhất.

 

Sau khi khách sạn, Nguyễn Kiều Kiều liền thấy mấy họ đến một bước.

 

Lần chú Hai kết hôn, ngoài Nguyễn Tuấn và Nguyễn Thỉ đều chạy về, thì Nguyễn Kiệt, Nguyễn Bác, Nguyễn Phong vẫn đang học đại học ở xa nên kịp về. Nguyễn Hạo mấy hôm công tác, cũng về kịp. Tuy nhiên, ở nhà vẫn còn Nguyễn Lỗi, Nguyễn Vĩ và Nguyễn Khánh.

 

Khi Nguyễn Kiều Kiều bước , Nguyễn Vĩ và Nguyễn Khánh đang ăn sáng. Nguyễn Khánh vẫy tay, giọng oang oang: “Em gái, bên ! Qua đây ăn chút gì , bác gái mới còn trang điểm xong .”

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

“……” Nguyễn Kiều Kiều cạn lời. Thằng bé ngốc chứ, kêu to như sợ thấy ?

 

Nguyễn Kiều Kiều đầu ba đàn ông phía : “Các , Tư, ăn cơm , em qua xem thím thế nào .”

 

Các nhân viên phục vụ của khách sạn nhà họ Nguyễn đều ký túc xá riêng. Nguyễn Kiều Kiều chỗ đó ở , khi cô tìm đến, Lưu Tình Vân đang mấy cô nhân viên giúp bới tóc. Nguyễn Kiều Kiều tít mắt thò cái đầu nhỏ , khẽ hỏi: “Thím Hai, con ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1536-don-dau-4.html.]

Trong phòng, Lưu Tình Vân quần áo, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ tươi, tóc vẫn bới xong. Nghe tiếng, bà cửa, thấy Nguyễn Kiều Kiều gọi một tiếng "thím Hai" ngọt xớt bà đỏ bừng cả mặt, ngượng ngùng sờ sờ mái tóc, : “Kiều Kiều đừng trêu thím.”

 

Nguyễn Kiều Kiều bước : “Con trêu , thím vốn là thím Hai của con mà.” Nói xong, cô ngắm nghía bà vài giây chân thành : “Thím Hai, bà nội bảo cô dâu là nhất, con còn tin. Giờ thấy thím, con tin !”

 

“Cái con bé , thật là… Người hơn bốn mươi tuổi còn cô dâu với chả cô dâu…” Lưu Tình Vân lời của Nguyễn Kiều Kiều cho thẹn ngượng, nhưng phụ nữ mà, ai chẳng thích lời ý . Dù trong đó phần tâng bốc nhưng bà vẫn nhịn mà bật .

 

Nguyễn Kiều Kiều đầy yêu thương, lấy từ ngăn kéo bên cạnh một nắm kẹo cưới. Dù cô bé thiếu kẹo ăn nhưng bà vẫn cứ nhét đầy túi áo cô, mới dặn: “Ở đây chắc còn lâu mới xong, Kiều Kiều ngoài ăn chút gì lót , đừng để đói lả .”

 

Theo tuổi tác lớn dần, Nguyễn Kiều Kiều còn thích ăn kẹo như hồi bé, nhưng đây là kẹo cưới nên cô vui vẻ nhận lấy, cảm ơn mới .

 

Sau khi cô , mấy cô nhân viên phục vụ trong phòng theo, một khỏi cảm thán: “Con bé đúng là càng lớn càng xinh, cả vùng thấy đứa trẻ nào như thế. Bây giờ , lớn lên chắc còn nghiêng nước nghiêng thành.”

 

Lưu Tình Vân gật đầu, ánh mắt vẫn còn vương nét hiền từ. một cô nhân viên trẻ tuổi khác bĩu môi, tay vò mấy bông hoa lụa đỏ, lầm bầm: “Ai sinh trong cái gia đình như thế mà chẳng lớn lên xinh !”

 

 

Loading...