Bao nhiêu năm trôi qua, nhà họ Hứa dần phai nhạt khỏi vòng tròn cuộc sống của họ, sắp quên gia đình đó , ngờ bọn họ tự nhảy tìm c.h.ế.t.
Mẹ của xác Hứa Tư là Văn Ngọc, qua đời khi sinh đứa con thứ hai tháng 3. Đến tháng 11 cùng năm, Lưu Mai sinh Hứa Thành. Điều rõ ràng cho thấy Hứa Kiến Lâm con với Lưu Mai trong thời gian Văn Ngọc mang thai.
Tạm thời bàn đến việc tại Hứa Kiến Lâm và Văn Ngọc kết hôn, chỉ Hứa Kiến Lâm là thể thấy, Văn Ngọc ở bên ông tuyệt đối thể là vì tình yêu. Khả năng cao nhất là hai đến với vì mục đích riêng. Còn về tại Văn Ngọc m.a.n.g t.h.a.i hai, c.h.ế.t vì sinh khó, mà Lưu Mai sinh Hứa Thành cùng năm đó, những uẩn khúc trong chuyện thực sự khiến thể suy nghĩ sâu xa.
Hứa Tư mấy ngày nay học ít điều từ Nguyễn Hạo, một trong đó là: tài nguyên thể sử dụng thì tuyệt đối lãng phí.
Ví dụ như, cái gia đình sống đời chỉ tổ tốn khí cần giải quyết.
Hứa Tư gọi điện cho Đoạn Khiêm Dương. Cậu gì khác, chỉ kể sơ qua việc nguyên chủ Hứa Tư từng ngược đãi ở nhà họ Hứa, chuyện Văn Ngọc chỉ c.h.ế.t vì sinh khó, mà Lưu Mai còn sinh Hứa Thành cùng năm đó.
Đoạn Khiêm Dương ở địa vị cao nhiều năm, chỉ qua hai điểm của Hứa Tư là hiểu ngay thâm ý trong lời .
Đêm đó ông thức trắng, suy nghĩ nhiều. Sáng sớm hôm liền sai cấp đến Nguyên Túc, điều tra rõ ràng sự việc năm xưa.
——
Cuối tháng 12, thời tiết ngày càng lạnh. Khi trận tuyết đầu tiên trong năm rơi xuống, sức khỏe của Nguyễn Kiều Kiều cũng khá hơn nhiều. Tuy vẫn còn gầy, nhưng thể xuống giường một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1516-que-thuong-thuong-2.html.]
Sáng sớm tỉnh dậy, cô phát hiện bên ngoài phủ một màu trắng xóa, vô cùng.
"Kiều Kiều dậy ? Có dậy con?" Bà Nguyễn Lâm từ bên ngoài bước , tay cầm chiếc áo lông vũ hơ ấm, âu yếm hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu. Bà Nguyễn Lâm tiến tới giúp cô mặc quần áo. Thực hiện tại Nguyễn Kiều Kiều sức tự ăn cơm mặc quần áo, nhưng trong nhà vẫn xót cô, nào cũng giúp một tay. Nguyễn Kiều Kiều họ thương , nên dù cảm thấy cần thiết cũng thường gì, hơn nữa nếu thể khiến họ thấy thoải mái hơn thì cô một phế nhân cũng .
Dưới sự giúp đỡ của bà Nguyễn Lâm, cô mặc từng lớp từng lớp áo. Dù hiện tại gầy nhưng vẫn bọc kín mít như một quả cầu. Không chỉ , đầu còn đội mũ len do Triệu Lệ tự tay đan, cổ quàng khăn len bà Nguyễn Lâm đan, thể là một vật thể hình cầu di động, ngay cả cúi xuống xỏ giày cũng khó khăn.
cô cũng cần tự xỏ giày, vì lúc Hứa Tư từ bên ngoài , nhanh tay hơn bà Nguyễn Lâm, cúi xuống giúp Nguyễn Kiều Kiều giày bông .
Mặc xong xuôi, Nguyễn Kiều Kiều nhảy nhảy hai cái mặt đất, tuyết bên ngoài ôm lấy bà Nguyễn Lâm nũng: "Bà nội, con ngoài ngắm tuyết."
Trước ở Bắc đô, mùa đông hệ thống sưởi nên trong nhà lạnh. ở Nguyên Túc đủ phát triển, dù nhà họ Nguyễn tiền đến , việc sưởi ấm vẫn dựa phương pháp nguyên thủy nhất: dùng thùng sưởi. Thùng sưởi là một cái thùng gỗ lớn, bên trong đặt lò than, bên phủ chăn bông, cả nhà quây quần một chỗ sưởi ấm.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Từ khi đông, trừ lúc giữa trưa nắng, nhà họ Nguyễn mới cho Nguyễn Kiều Kiều ngoài phơi nắng, còn thời gian khác đều cho , cơ thể cô thực sự chịu nổi chút khí lạnh nào.
Giải quyết xong hai cái rắc rối, giai đoạn tuổi coi như kết thúc, chúc ngủ ngon ~