Nguyễn Kiến Quốc , lông mày lập tức nhíu .
Lần vay tiền gần nhất là nửa năm . Lúc đó Nguyễn Kiều Kiều vẫn khỏe mạnh, ông theo lệ thường về thăm quê, Hứa Kiến Lâm gom ít đồ khô mang sang bán cho ông. chỗ đồ khô đó chẳng bõ cân, Nguyễn Kiến Quốc vốn dĩ bình thường cũng chiếu cố ông , dù cũng là cùng thôn. Tuy Lưu Mai đáng ghét nhưng Hứa Kiến Lâm trong mắt ông vẫn tạm , nên nào ông cũng trả thêm tiền, ông vay tiền ông cũng cơ bản là cho vay. Giống như Lưu Mai nghĩ, một vài trăm tệ đối với ông hiện tại quả thực đáng là bao.
điều đó nghĩa là Hứa Kiến Lâm thể coi đó là điều hiển nhiên như .
Ông đặt cái cuốc xuống, tháo găng tay trắng , lấy bao t.h.u.ố.c lá từ túi quần, tự ngậm một điếu, đưa cho Hứa Kiến Lâm một điếu. Nhìn đôi tay nứt nẻ run rẩy của ông đưa đón lấy, hút mà kẹp lên tai như báu vật, ông thầm thở dài, hỏi: "Kiến Lâm , dạo chú thuê ? Giờ mở miệng là vay 300 tệ, chú tưởng mở ngân hàng chắc?"
"Anh Nguyễn, , đừng hiểu lầm." Hứa Kiến Lâm hạ hết mức, cúi khom lưng: "Là nhà em Lưu Mai bệnh, liệt giường gần nửa năm nay , bên cạnh thể thiếu chăm sóc, nên em rảnh thuê. Anh xem sắp tết đến nơi , nên em vay nhiều chút. Nếu tiện... vay hai trăm cũng . Hơn nữa..." Hứa Kiến Lâm đến đây, hiền lành gãi đầu: "Anh là ông chủ lớn như , chắc cũng thiếu chút tiền nhỉ?"
Lời mà chối tai.
Nguyễn Kiến Quốc ông u ám: "Kiến Lâm, chú thế buồn thật. là ông chủ lớn thì tiền cũng gió thổi đến ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1509-cuu-ngat-chu-khong-cuu-ngheo-3.html.]
"Anh Nguyễn, em ý đó..." Hứa Kiến Lâm lo lắng ông, ngặt nỗi mồm miệng vụng về, chẳng giải thích thế nào, lặp lặp cũng chỉ câu quen thuộc mỗi vay tiền: "Sau em nhất định sẽ trả, nhất định sẽ trả..."
Khi những lời , ông Nguyễn Kiến Quốc với ánh mắt tha thiết, mắt đỏ hoe.
Một đàn ông trụ cột gia đình mà nông nỗi , Nguyễn Kiến Quốc thấy cũng đành lòng. Ông định buông xuôi đồng ý thì bắt gặp ánh mắt u ám của bà Nguyễn Lâm đang ở cửa nhà lầu. Nguyễn Kiến Quốc sặc khói ho sù sụ. Hứa Kiến Lâm vội vàng bước lên vỗ lưng giúp ông thuận khí, hỏi: "Anh Nguyễn, ?"
"Kiến Lâm ." Bà Nguyễn Lâm ở cửa tới, mặt mang theo nụ : "Vừa thím chú với Kiến Quốc là vay 300 tệ đúng ?"
Hứa Kiến Lâm thấy bà Nguyễn Lâm là trong lòng sợ hãi, ngơ ngác gật đầu, hôm nay chuyện hơn nửa là hỏng .
Quả nhiên giây tiếp theo liền bà Nguyễn Lâm : "Kiến Lâm , Kiến Quốc cho vay , thật sự là dạo cục cưng nhà bệnh nặng một trận, Bắc đô chữa trị. Tuy hiện tại khỏe, , nhưng tiền nong cũng tiêu tốn gần hết. Vốn dĩ thím còn đang định lát nữa sang nhà chú một chuyến, xem mấy tờ giấy nợ mấy năm ..."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Thím!" Hứa Kiến Lâm lời liền cuống lên, vội vàng ngắt lời bà Nguyễn Lâm, bỏ chạy, chạy : "Thím ơi, cháu chuyện với nữa, hình như cháu thấy tiếng vợ cháu gọi, cháu về đây ạ." Tiếng càng về càng nhỏ dần, bóng dáng ông nhanh biến mất ngọn núi.