Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1507: Cứu ngặt chứ không cứu nghèo (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:46:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Nguyễn Lâm đang tìm cái cuốc nhỏ trong phòng chứa đồ phía .

 

Tìm thấy , bà dặn dò Hứa Tư: "Tiểu Tư, lát nữa con núi chú ý an , nhớ về khi trời tối đấy, ?"

 

Tuy bản lĩnh của Hứa Tư cần bàn cãi, nhưng nào bà Nguyễn Lâm cũng dặn dò một câu mới yên tâm.

 

Hứa Tư gật đầu. Khóe mắt liếc thấy trong góc nhà chính mấy củ khoai lang, củ to củ nhỏ đều, hơn nữa hầu hết đều gãy, chỉ một củ kích cỡ và còn nguyên vẹn.

 

Nhớ Nguyễn Kiều Kiều thích ăn món , nghĩ đợi đến tối về thì khoai cũng nướng chín tới.

 

Cậu tới nhặt củ khoai lang lành lặn đó, mang đến bên chậu than, dùng kẹp than bới một lỗ nhỏ trong đống than hồng, vùi củ khoai phủ than lên.

 

Làm xong ngẩng đầu lên, thấy ông cụ Thư đang chằm chằm hành động của , ánh mắt chứa đựng một cảm xúc khó tả.

 

"......" Cậu khựng một chút, nhịn bồi thêm một câu: "Cái là cho Kiều Kiều ăn."

 

"!!!" Ông cụ Thư lập tức thu vẻ hoài niệm trong mắt, trừng mắt thằng nhóc c.h.ế.t tiệt . Nó ý gì, chẳng lẽ tưởng ông sẽ nhân lúc nó ở đây mà ăn vụng chắc?

 

Ông chỉ là nhớ những năm tháng gian khổ nhất ở bên ngoài, cũng từng nướng khoai lang ăn như thế , nên chút hoài niệm thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1507-cuu-ngat-chu-khong-cuu-ngheo-1.html.]

Thấy ông cụ Thư gì, Hứa Tư cũng im lặng vài giây, cuối cùng nhặt mấy củ khoai lang gãy ném qua, : "Muốn ăn thì tự nướng." Nói xong, cũng chẳng thèm quan tâm ông phản ứng thế nào, sân , hướng về phía núi.

 

Ông cụ Thư tức đến mức suýt ném cả con mèo trong tay !

 

Hứa Tư bao lâu thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân sột soạt. Ông cụ Thư đang dạo trong nhà chính, còn Nguyễn Kiến Quốc núi đào măng. Nghe thấy tiếng động, ông tưởng Thịt Thịt về nên mở cánh cổng lớn đang khép hờ.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Kết quả mở cửa đối mặt với một đàn ông gầy gò đến mức lưng còng. Hiện tại là mùa đông, tuy hôm nay chút nắng nhưng nhiệt độ cũng chẳng cao, ban ngày miễn cưỡng 4-5 độ, đến tối là xuống 0 độ.

 

Trời lạnh thế đàn ông mặt ông đôi giày nhựa rách, tất. Quần dài bên trong mặc một chiếc quần len thô, chắc lâu lắm giặt nên đóng vảy đen sì, thôi thấy buồn nôn. Chiếc áo bông chắc cũng mặc mười mấy năm , rách đến mức bông lòi cả da, lẽ để chắn gió nên ông buộc một sợi dây thừng thô quanh eo.

 

"Anh là ai?" Ông cụ Thư đ.á.n.h giá đàn ông từ đầu đến chân, cuối cùng nhíu mày hỏi.

 

Bây giờ là thập niên 90, qua cái thời gian khổ nhất từ lâu . Ông cụ Thư hiểu nổi, một đàn ông sức dài vai rộng thể để bản nông nỗi , chỉ cần nỗ lực một chút cũng thể kiếm đủ cơm no áo ấm chứ.

 

Hứa Kiến Lâm đến đây là vì Lưu Mai thấy tiếng hú của Thịt Thịt, đoán nhà họ Nguyễn về, nên sai khiến ông chạy sang vay tiền.

 

Mấy năm nay Hứa Kiến Lâm nợ nhà họ Nguyễn nhiều tiền, vay lắt nhắt, chính ông cũng chẳng nhớ nổi, từng trả nào.

 

Lưu Mai ban đầu còn sợ, sợ đòi nợ, nhưng mấy năm trôi qua thấy họ bao giờ đòi, bà đ.â.m mặt dày, cứ xúi giục Hứa Kiến Lâm sang vay.

 

 

Loading...