Nguyễn Lỗi đ.ấ.m nhe răng trợn mắt, lầm bầm một câu "càng ngày càng hung dữ, bà chằn lửa", Dương Điệu đuổi theo đ.á.n.h.
Nguyễn Kiều Kiều tuy vui khi gọi là "trắng trẻo mập mạp", nhưng họ đùa giỡn như , tâm trạng cũng vui vẻ lên. Cô chuyển ánh mắt sang Dương Tiểu Na nãy giờ im lặng, chỉ dùng ánh mắt đầy quan tâm .
Nhỏ nhẹ : "Tiểu Na, đừng lo, tớ thật sự . Dạo tớ bệnh nặng chút, ăn uống nên mới gầy thế , tẩm bổ là khỏe ngay thôi."
"Tớ ." Dương Tiểu Na gật đầu, cúi xuống hai bàn tay nắm lấy , bàn tay nhỏ bé gầy guộc của cô, hốc mắt đỏ lên. Trong lòng cô bé chỉ thấy khó chịu, vô cùng khó chịu, còn nỗi áy náy và tự trách nên lời.
Trước nhà họ Nguyễn cô bé thể giúp đỡ Nguyễn Kiều Kiều chắn tai ương, lúc đó cô bé tưởng thật, còn vì thế mà đắc ý. Cho nên nhà họ Nguyễn đối với cô bé, cô bé cũng từ chối nhiều, kể cả quần áo Thư Khiết mua cho, cô bé nửa đẩy nửa đưa cũng nhận lấy, bởi vì cô bé cảm thấy xứng đáng, những thứ đó là do cô bé đ.á.n.h đổi mà .
Thậm chí thể hổ mà , những lúc cô bé còn cảm thấy đó là những gì đáng hưởng, bởi vì cô bé chắn tai cho Nguyễn Kiều Kiều. Tuy rằng chắn tai cũng là do cô bé cam tâm tình nguyện, kể cả nhà họ Nguyễn đối với cô bé như thì cô bé vẫn nguyện ý.
cũng chính vì thể chắn tai cho cô, gánh nặng tâm lý của cô bé mới nặng nề như .
khi Nguyễn Kiều Kiều gặp chuyện, cô bé mới , thật sự nhận lấy mà hổ thẹn, bởi vì cô bé căn bản giúp đỡ gì cho cô cả!
Cô bé xứng đáng với lòng của nhà họ Nguyễn!!
Ba tháng Nguyễn Kiều Kiều gặp chuyện, cô bé luôn sống trong tâm trạng dằn vặt .
Hiện tại đối mặt với Nguyễn Kiều Kiều, cô bé cũng thể giãi bày tâm sự . Cô bé sợ , sợ Nguyễn Kiều Kiều sẽ thấy cô bé hổ, càng sợ sẽ mất bạn duy nhất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1504-tam-tu-cua-duong-tieu-na-4.html.]
Giờ Nguyễn Kiều Kiều an ủi , cô bé càng cảm thấy những suy nghĩ của quá đê tiện!
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Kiều Kiều, xin , xin ..." Cô bé gục xuống bên cạnh ghế của cô, nức nở.
Nguyễn Kiều Kiều thấy Dương Tiểu Na như thì hoảng hốt, cô bé . Cô giơ tay an ủi bạn, nhưng thực sự sức. Hiện tại ngay cả ăn cơm cô cũng bón, vì tay chẳng chút sức lực nào, đường cũng dìu, chân lúc nào cũng mềm nhũn.
Cho nên cô chỉ thể lo lắng Dương Tiểu Na gần như quỳ bên cạnh ghế của mà , cho đến khi trong nhà thấy tiếng động .
"Sao thế ?" Nguyễn Thỉ và Nguyễn Kiệt từ trong nhà . Họ nhà lúc Thư Khiết đưa về, giờ thấy tiếng Dương Tiểu Na mới xem .
"Em cũng , Tiểu Na, đừng nữa." Nguyễn Kiều Kiều .
Nghe thấy giọng chút quen thuộc của Nguyễn Thỉ, cả Dương Tiểu Na cứng đờ. Vừa nãy sân cô bé chỉ mải Nguyễn Kiều Kiều nên để ý trong sân vốn ba đàn ông.
Cô bé ngẩng đầu lên, thấy quả nhiên là trong ký ức. Nhớ lúc chính cứu lên, bản nợ nhà họ Nguyễn một mạng, cô bé càng cảm thấy những suy nghĩ của là tội thể tha thứ.
Trong lúc nhất thời, cô bé chỉ cảm thấy còn mặt mũi nào đối diện với Nguyễn Kiều Kiều, dậy chạy vụt ngoài.
"......" Nguyễn Thỉ, Nguyễn Kiệt.
"Do bọn đáng sợ quá ?" Nguyễn Kiệt hỏi Nguyễn Thỉ.