Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1492: Trở về cơ thể (10)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:46:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục T.ử Thư sững sờ một giây, ngay đó hét toáng lên một tiếng "Ối ơi", nhảy dựng lên cao ba thước, định chạy khỏi phòng khách, lúc còn quên kéo hai em của .

 

hai em kéo mãi , cứ như đóng đinh tại chỗ, ngược chính suýt chút nữa ngã cắm đầu vì quán tính!

 

"Bạch xx??!" Nguyễn Phong kinh ngạc sợ hãi lẩm bẩm. Tuy phản ứng khoa trương như Lục T.ử Thư nhưng cũng chịu chấn động nhỏ. Cậu chạy là vì trong đầu đang tính toán xem nên lao lên cướp em gái về , khả năng cướp là bao nhiêu.

 

Người bình tĩnh nhất trong ba ai khác chính là Nguyễn Lỗi.

 

Lúc thấy Tiểu Bạch quả thực ngạc nhiên một chút, nhưng ngay đó liền bày vẻ mặt bình tĩnh như từng trải qua sóng gió lớn, liếc hai em bên cạnh, ưỡn n.g.ự.c, lên tiếng châm chọc: "Không tiền đồ, chẳng chỉ là một con rắn thôi ? Có gì đáng sợ."

 

Nói nghênh ngang tới, bắp chân run một chút, nhưng vì mặc quần đồng phục rộng thùng thình nên ai thấy.

 

Cậu còn ngẩng đầu, bộ bình tĩnh chào hỏi đối phương: "Tiểu Bạch." Cậu nhớ mang máng nó tên là thế thì ?

 

Vừa chào hỏi, Nguyễn Lỗi cúi xuống bế Nguyễn Kiều Kiều lên. Dáng vẻ ung dung điềm đạm đó thực sự dáng. Ngay cả Lục T.ử Thư lớn lên cùng từ nhỏ, thấy bộ dạng của cũng kìm ánh mắt ngưỡng mộ lấp lánh.

 

Sao phát hiện Lỗi lợi hại thế nhỉ?

 

Con rắn to như thế mà sợ!

 

Còn dám qua bế Nguyễn Kiều Kiều ngay cạnh nó!

 

Cậu thề, từ nay về sùng bái nhất sẽ chuyển từ Tư sang Lỗi!

 

Nguyễn Kiều Kiều nhớ chuyện , tự nhiên cũng nhớ Nguyễn Lỗi từng gặp Tiểu Bạch. Thấy bình tĩnh tới bế lên như , cô cũng kinh ngạc thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1492-tro-ve-co-the-10.html.]

"Meo?" Anh Lỗi sợ ạ? Cô hỏi.

 

Nguyễn Lỗi ôm cô, cô nghiêng đầu, trả lời như thần giao cách cảm.

 

"Không sợ, sợ gì chứ. Kiều Kiều em quên , Lỗi của em là lợi hại nhất. Trước lúc chúng học, đều là Lỗi bảo vệ em, che chở em đấy! Chẳng chỉ là một con rắn nhỏ thôi ? Có gì mà sợ." Lúc em khác tranh sủng, Nguyễn Lỗi tự nhiên nắm bắt cơ hội để trở thành trai lợi hại nhất trong lòng Nguyễn Kiều Kiều.

 

"Meo meo!" Lợi hại thật đấy!

 

Nguyễn Kiều Kiều sùng bái . Ngay cả ông ngoại cô còn sợ Tiểu Bạch, trai sợ!

 

Ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều trai khỏi lấp lánh mấy ngôi .

 

nhanh, sự sùng bái Hứa Tư phá vỡ.

 

"Cậu gặp . Trước mỗi thấy đều sợ đến mức dám cửa, ngay cả cửa phòng em cũng dám bước ." Hứa Tư . Cậu tự nhiên sẽ cho khác cơ hội nhận sự sùng bái của Nguyễn Kiều Kiều, lập tức chút do dự vạch trần lời dối của Nguyễn Lỗi.

 

Vừa quên ôm Nguyễn Kiều Kiều về phía .

 

"......" Nguyễn Lỗi.

 

Trên mặt miễn cưỡng duy trì nụ . Hai tháng gặp, thằng nhóc quả nhiên vẫn đáng ghét như xưa!

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Phía Nguyễn Phong và Lục T.ử Thư rón rén tới. Lục T.ử Thư hỏi Nguyễn Lỗi: "Anh Lỗi, chuyện thế, gặp ?" Nói xong nhíu mày, tự nghi hoặc lầm bầm: "Thế cũng đúng lắm nhỉ. Chúng lớn lên cùng từ nhỏ, thời gian ở bên nhiều như , nếu đang cặp với Dương Điệu thì còn tưởng chúng là một đôi chứ. Anh gặp bao giờ thế, em ?"

 

Nguyễn Lỗi: Ai thèm một đôi với mày hả thằng điên! Cút!

 

 

Loading...