Nguyễn Kiều Kiều trong lòng Hứa Tư Nguyễn Kiến Dân kể , hiểu trong đầu đột nhiên nảy từ "tiên nhân khiêu" (bẫy tình).
Chưa đến việc chú tư cô xử lý chuyện Trần Hồng thỏa đáng, nhưng chỉ qua lời kể của chú, quả thực quá nhiều sơ hở.
Quá nhiều sự trùng hợp, trùng hợp đến mức như sắp đặt sẵn. Trần Hồng dường như đào sẵn một cái hố đo ni đóng giày cho chú tư cô, chỉ đợi chú nhảy .
"Chú chắc chắn Trần Hồng ngoài chú thì đàn ông nào khác chứ?" Nguyễn Kiến Quốc hỏi khá thẳng thắn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiến Dân lắc đầu. Chuyện say rượu đó ông thực sự mơ hồ, gần như chút ấn tượng nào, gì đến chuyện khác, Trần Hồng quan hệ với khác .
Bà Nguyễn Lâm gì.
Hồi lâu bà mới lên tiếng: "Chuyện trong tiệm tạm thời đừng nhúng tay nữa, cứ sống qua ngày với Trần Hồng . Đồ đạc trong nhà một thứ cũng mang , cứ thế tay trắng mà ."
"Mẹ!" Nguyễn Kiến Dân cuống lên.
"Kêu cái gì mà kêu, tang , c.h.ế.t !" Bà Nguyễn Lâm trừng mắt ông một cái, : "Những chuyện đều do gây , còn trách ai? Bây giờ đối phương một mực khẳng định đứa con trong bụng là của , còn thế nào nữa?!!"
Nguyễn Kiến Dân gì.
Vẻ mặt xám xịt.
"Hơn nữa, tưởng sai lầm của chỉ thế thôi ? thấy đúng là tiền đồ thật đấy, mặt vợ mà che chở cho phụ nữ khác, thế cố tình chọc điên lên ?"
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1489-tro-ve-co-the-7.html.]
, cái là sai nhất.
Giống như ba cô, giàu , nếu Thư Khiết thực sự xảy tranh chấp với ngoài, ông tuyệt đối là vác đại đao xông lên , chẳng cần ai đúng ai sai.
Đây cũng là sự đảm đương lớn nhất của đàn ông .
"Con ." Nguyễn Kiến Dân gật đầu, xong chuyện nghĩ cũng thấy hối hận, chỉ là hối hận cũng vô dụng, sự việc đến nước .
"Lời hôm qua còn nhớ chứ? Anh ở tuổi , tiền quyền, ngoại hình cũng bình thường, tưởng thực sự ý với con chắc? Cô là sinh viên đại học, tìm thế nào chẳng , việc gì treo cổ cái cây vẹo như ?"
"Lần là để giữ mặt mũi cho , nhưng ngờ hổ như thế, thật sự tưởng mấy đồng tiền dơ bẩn là thể ve vãn gái trẻ , cũng soi gương xem!"
"Mẹ..." Thấy bà Nguyễn Lâm càng lúc càng khó mặt ông cụ Thư và Nguyễn Hạo, Nguyễn Kiến Dân hổ gọi.
Bà Nguyễn Lâm dừng , vì kiêng dè ông cụ Thư và Nguyễn Hạo, mà là mặt Nguyễn Kiều Kiều cũng tiện tiếp những chuyện ô uế đó, đành chủ đề chính: "Trước khi giải quyết xong chuyện của Trần Hồng, chuyện ở tiệm cơm đừng động , tiền trong nhà cũng đụng đến một xu. Từ hôm nay trở , thể sa sút thế nào thì cứ sa sút thế cho !"
Bà xem sức chịu đựng của cô ả Trần Hồng đến mức nào, là thực sự coi trọng cái gã đàn ông già tiền thế !
Nguyễn Kiến Dân thông minh như , trong lòng cũng hiểu ý bà Nguyễn Lâm là gì. Dù đến mấy cũng thể thừa nhận đây là cách giải quyết nhất hiện tại.
Nguyễn Kiến Quốc cũng xen : "Ngô Nhạc theo chú bao nhiêu năm nay, Kiến Dân , nhà chúng loại vong ơn bội nghĩa , ?" Khi lời , ông còn cố tình liếc ông lão bên cạnh đang sáng mắt lên hóng chuyện.
Nguyễn Kiến Dân câu ông chủ yếu cho ông cụ Thư , chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.