Trong lúc ông cụ Thư đang suy nghĩ lung tung thì Nguyễn Kiều Kiều Thịt Thịt chở đầu nghênh ngang xuống.
Cô ông cụ Thư đang vẻ hoảng sợ, Tiểu Bạch tủi đằng đang sáng mắt lên khi thấy , bèn vẫy móng vuốt trấn an nó , đó bảo Thịt Thịt chở đến mặt ông cụ Thư.
"Meo." Ông ngoại.
"Ôi, Kiều Kiều dậy ." Ông cụ Thư vội vàng bế cô lên.
Nguyễn Kiều Kiều trong lòng ông, chỉ Tiểu Bạch cách đó xa giải thích: "Meo meo meo." Đó là bạn của Kiều Kiều, với Kiều Kiều lắm, ông ngoại đừng sợ nó, nó ăn thịt .
Ông cụ Thư tuy hiểu Nguyễn Kiều Kiều gì nhưng cũng đại khái hiểu ý cô, đơn giản là đang trấn an ông.
mà...
Dù cũng là già, khả năng tiếp nhận cái mới bằng trẻ. Cả cái nhà sói (ừm, tuy con sói còn chẳng bằng con ch.ó, nhưng dù cũng là sói mà!), thì là rắn, thực sự khiến ông cảm thấy khó chấp nhận.
Cả cái nhà cứ như thế giới động vật .
Ông ngẩng đầu con rắn cửa sổ, cảm thấy to đến mức đáng sợ, thực sự dám thứ hai, tim đập nhanh, vội vàng vỗ n.g.ự.c.
Thấy ông phản ứng dữ dội quá, Nguyễn Kiều Kiều sợ ông dọa đến sinh bệnh, chỉ đành vẫy móng vuốt bảo Tiểu Bạch đang tủi ngoài , cái lều ở sân tạm. Giờ là ban ngày ban mặt, cũng thể về thôn Hạ Hà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1487-tro-ve-co-the-5.html.]
Đợi đến khi Tiểu Bạch ngoài, nhịp tim ông cụ Thư mới dần bình . Ông u oán nhà họ Nguyễn hỏi: "Các đừng giấu nữa, một cho xong . Ngoài con ch.ó thịt viên , con rắn béo , các còn nuôi con gì khác , ví dụ như hổ, báo gì đó?"
"......" Người nhà họ Nguyễn.
"Ba, ba gì thế ạ." Thư Khiết phá vỡ sự im lặng, bất đắc dĩ ánh mắt như coi họ là yêu quái của ông cụ Thư, giải thích: "Con rắn nãy tên là Tiểu Bạch, cũng là do Kiều Kiều nuôi từ nhỏ, hại . Nếu ba sợ thì chúng con tạm thời cho nó là ."
Nghe con rắn sẽ nữa, ông cụ Thư thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến điều gì, lập tức cãi : "Ta sợ."
"Được , ba sợ. Vậy con tiếp ba nữa, ba chuyện gì cứ bảo Kiến Quốc, con đến trường đây." Thư Khiết xong, ôm hôn Nguyễn Kiều Kiều một cái .
"......" Ông cụ Thư cảm nhận sự lệ!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều thực cũng ngạc nhiên. Trước thường kể ông ngoại năm xưa oai phong một cõi thế nào, ngờ sợ rắn đến thế. Vì ông cụ Thư sợ hãi, Tiểu Bạch cả ngày hôm đó khỏi cái lều, kéo theo Nguyễn Kiều Kiều cũng gặp nó. Ông cụ Thư cứ sợ nó "xà tính quá độ" nuốt chửng Nguyễn Kiều Kiều, cho cô gặp, hơn nữa còn cấm cô khỏi biệt thự, chỉ loanh quanh trong phòng.
Đang lúc chán đến mức nhả bong bóng thì Nguyễn Kiến Dân đến, gõ cửa cổng lớn.
Nhà họ Nguyễn vốn đang rộn rã tiếng , ông gõ cửa, sang, khí lập tức trầm xuống, cảnh tượng một lúc chút hổ.
Nguyễn Kiến Dân một , vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, nhưng trông tinh thần sa sút hẳn. Bà Nguyễn Lâm thấy ông bước , sắc mặt liền .