Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1477: Cơm nhà không ăn, đi ăn cơm thừa canh cặn? (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:27:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Câu hỏi thốt , cả phòng bao lập tức im phăng phắc.

 

Ngô Nhạc cũng ngừng gào , đầu Nguyễn Kiến Dân. Trần Hồng trong góc cũng ông với ánh mắt mong chờ, cái tha thiết đó như thể ông là chỗ dựa duy nhất của cô .

 

Đối mặt với ánh mắt của cả phòng, Nguyễn Kiến Dân tự nhiên chút do dự trả lời: "Mẹ, , con đương nhiên sống yên ."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Tuy tình hình hiện tại chút phức tạp hỗn loạn, nhưng Nguyễn Kiến Dân bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay Ngô Nhạc. Ngô Nhạc sinh cho ông hai đứa con, cùng ông chịu khổ lên, ông khốn nạn đến mức đó. Chỉ là... ông đầu Trần Hồng đang phía với ánh mắt thất vọng, chút đành lòng chỗ khác.

 

Nghe câu trả lời , Ngô Nhạc thở phào nhẹ nhõm, bà Nguyễn Lâm cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Người "thà phá mười tòa chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân", trong lòng bà Nguyễn Lâm tự nhiên cũng gia đình con thứ tư tan vỡ. Sang năm Nguyễn Phong thi đại học , thể để xảy sai sót gì lúc .

 

Bà Nguyễn Lâm Nguyễn Kiến Dân , trong lòng tính toán.

 

Quay Ngô Nhạc, bà chút chỉ tiếc rèn sắt thành thép: "Đập đập đập! Đập bát đập đĩa thì hăng lắm, thấy chị đập nó hả?!"

 

Bà Nguyễn Lâm chỉ Trần Hồng đang né tránh bên , khi lời còn lườm đối phương một cái, dọa Trần Hồng nép lưng Nguyễn Kiến Dân, kéo vạt áo ông lí nhí gọi: "Anh Kiến Dân, em..."

 

"Em cái gì mà em! Cô buông . Con gái con đứa, mặt vợ mà bám lấy chồng , hổ hả? Người nhà cô dạy cô như thế ?" Bà Nguyễn Lâm thấy hai lôi lôi kéo kéo ngay mắt thì nổi trận lôi đình, cầm cái chổi lông gà trụi lủi quất tới.

 

Trần Hồng tránh kịp, mu bàn tay hằn lên hai vệt đỏ, đau đến hít hà, nước mắt lã chã rơi.

 

Nguyễn Kiến Dân năm nay 40, còn Trần Hồng là sinh viên mới nghiệp, nhỏ hơn Nguyễn Kiến Dân gần một nửa tuổi đời. Tuy Nguyễn Kiến Dân chắc thực sự tình cảm với Trần Hồng, nhưng thấy đối phương vì đ.á.n.h, tay đỏ ửng lên, trong lòng vốn áy náy, giờ càng thêm sốt ruột, che chở: "Mẹ, chuyện trách Tiểu Hồng , trách thì trách con, đừng đ.á.n.h cô , đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h con đây ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1477-com-nha-khong-an-di-an-com-thua-canh-can-3.html.]

 

Bà Nguyễn Lâm càng thêm tức: "Hừ, tưởng đ.á.n.h chắc? là chê cái đ.á.n.h nhẹ quá!" Nói xong, bà Nguyễn Lâm Nguyễn Kiến Quốc: "Đi, lấy cái xẻng lớn ngoài sảnh đây!"

 

"......" Mọi .

 

"......" Nguyễn Kiến Quốc.

 

Thấy Nguyễn Kiến Quốc động đậy, bà Nguyễn Lâm quát lớn: "Đi chứ! gọi đúng !"

 

"Meo." Bà nội.

 

Thấy cơn giận của bà Nguyễn Lâm càng lúc càng bùng cháy dữ dội, Nguyễn Kiều Kiều vội kêu lên một tiếng đúng lúc, dùng ánh mắt nhắc nhở bà. Một là sợ bà tức quá sinh bệnh, hai là hiệu cho bà ở đây còn ông cụ Thư.

 

cũng là thành phố lớn, già, dòng dõi thư hương, sợ ông chịu nổi cảnh tượng .

 

Kết quả khi Nguyễn Kiều Kiều liếc ông cụ Thư, phát hiện đôi mắt ông lão sáng rực lên, xem còn hăng say hơn bất kỳ ai ở đây. Đối mặt với sự đanh đá và ghê gớm của bà Nguyễn Lâm, đừng là ghét bỏ, chỉ thiếu nước vỗ tay hoan hô thôi!

 

"......" Nguyễn Kiều Kiều.

 

Cái ông già nhiều chuyện và nhàm chán !

 

Tiếng kêu nũng nịu của Nguyễn Kiều Kiều cuối cùng cũng dịu cơn giận của bà Nguyễn Lâm đôi chút. Bà cũng lúc tức giận chẳng giải quyết vấn đề gì.

 

 

Loading...