Họ đến ga tàu lúc 9 giờ 50 mấy phút sáng, đến tiệm cơm hơn 10 giờ 10 phút. Thông thường giờ tiệm bắt đầu khách lục tục ăn. Mấy năm nay, công việc kinh doanh của tiệm cơm nhà họ Nguyễn luôn . Tuy Nguyễn Kiến Quốc giao hết việc kinh doanh cho cấp quản lý, bản chỉ định kỳ xem xét sổ sách, khảo sát một lượt, nhưng ông vẫn rõ tiệm cơm thường đông khách nhất lúc nào.
Hôm nay xe dừng cửa tiệm, cảnh vắng vẻ đìu hiu, ông liền cảm thấy chút kỳ lạ.
Vừa xuống xe, ông lập tức thấy tiếng cãi vã ch.ói tai truyền từ trong tiệm, giọng còn quen tai. Ông nhíu mày, đỡ ông cụ Thư và bà Nguyễn Lâm xuống xe .
Bà Nguyễn Lâm đặt chân xuống đất cũng thấy tiếng động trong tiệm, mấy từ ngữ thô tục lọt tai, sắc mặt bà lập tức khó coi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Chẳng màng chào hỏi ông cụ Thư, bà sa sầm mặt mũi thẳng trong.
Nguyễn Kiều Kiều trong lòng Hứa Tư cũng xuống theo. Thấy bà nội đùng đùng nổi giận tiệm cơm, sắc mặt lắm, cô vội bảo Hứa Tư theo. Tuy xảy chuyện gì, nhưng tuyệt đối thể để bà nội chịu thiệt!
Lúc trong tiệm, Ngô Nhạc đang gào thét điên cuồng, tóc tai bù xù như một điên. Khi bà Nguyễn Lâm và Nguyễn Kiều Kiều lượt bước , bà đang bê một chồng bát đĩa ném mạnh xuống đất. Bát vỡ tan tành, mảnh sành văng tứ tung khắp nơi.
Hứa Tư sợ những mảnh vỡ b.ắ.n Nguyễn Kiều Kiều, lập tức đưa tay che mặt cô, đến khi an mới buông tay .
Đối diện với Ngô Nhạc, Nguyễn Kiến Dân đang một tay che chở cho một phụ nữ. Người phụ nữ trông 23-24 tuổi, dáng vẻ thanh tú, lúc mặt đầy vẻ sợ hãi trốn lưng Nguyễn Kiến Dân, tay bám c.h.ặ.t vạt áo ông như đang tìm kiếm sự bảo vệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1475-com-nha-khong-an-di-an-com-thua-canh-can-1.html.]
Nguyễn Kiều Kiều tổn thương ký ức, tạm thời nhận , nhưng vóc dáng to lớn của Nguyễn Kiến Dân và khuôn mặt vài phần giống ba cô, cũng đoán đây hẳn là một trong ba chú của cô.
Còn hai thì cô là ai.
Bà Nguyễn Lâm đống bát đĩa vỡ vụn đất, tiệm cơm vắng tanh một bóng , cả khuôn mặt đen như đáy nồi.
Tuy mấy năm nay kinh tế nhà họ Nguyễn ngày càng khấm khá, cửa hàng của Nguyễn Kiến Quốc mở hết cái đến cái khác, cửa hàng đồ điện cũng mở vài cái, hiện tại còn đang chuyển dịch kinh doanh sang Bắc đô, nhưng trong xương tủy bà vẫn là bà lão xuất từ thôn Hạ Hà.
Cho dù là một hạt gạo rơi bàn, bà cũng tiếc rẻ nhặt lên ăn, huống hồ là đống bát đĩa vỡ tan tành đất , là loại chất lượng , thật sự là đau lòng đứt ruột.
"Các loạn ! Hả!" Bà tức giận đến mức giọng run lên.
"Mẹ..." Đột ngột thấy tiếng bà Nguyễn Lâm, ba trong tiệm giật b.ắ.n . Đặc biệt là Nguyễn Kiến Dân, sắc mặt gần như tái mét trong nháy mắt.
Chuyện của Nguyễn Kiều Kiều tuy thật với chín em trai, nhưng mấy chú thím ai . Nguyễn Kiến Dân cũng chỉ nghĩ bà Nguyễn Lâm theo Nguyễn Kiều Kiều chữa bệnh, một lèo gần hai tháng, mãi tin tức gì. Ông còn gọi điện hỏi thăm vài nhưng đều nhận câu trả lời qua loa, còn tưởng họ tạm thời sẽ về, ai ngờ họ đột ngột trở về, còn đúng lúc !
Tuy cảm thấy vô tội, nhưng Nguyễn Kiến Dân vẫn kìm chột , theo bản năng che chắn cho phụ nữ phía .