Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1471: Trên đường về nhà (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:27:37
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Kiều Kiều, chị thể bế em một cái ?" Tân Miêu hỏi, ánh mắt giấu sự yêu thích.

 

"Meo." Cứ bế thoải mái .

 

Nguyễn Kiều Kiều vẫy vẫy móng vuốt nhỏ, thản nhiên . Khi còn Phùng Niên Niên trong cơ thể, Tân Miêu trở dáng vẻ như đầu tiên cô gặp. Nghe bà Tân là phụ nữ Giang Nam, nên mang vẻ dịu dàng, Tân Miêu giống , chuyện nhẹ nhàng, ánh mắt mèo con cũng đầy âu yếm.

 

Có lẽ đây là đầu tiên Tân Miêu bế mèo, cô bé cẩn thận từng li từng tí, sợ đau cô, nhẹ nhàng ôm cô lòng.

 

"Lông em mượt quá." Tân Miêu cảm thán vuốt ve.

 

"......" Nguyễn Kiều Kiều liếc cô bé một cái. Tuy chê bai nhưng cô thực sự cảm thấy Tân Miêu như từng trải sự đời.

 

Cô rung rung bộ "áo lông" nuôi dưỡng bằng đủ loại thịt ngon, mặt đầy vẻ tự hào: "Meo!" Chứ còn gì nữa, bà nội mỗi ngày sáng trưa chiều đều lau cho em mấy , sáng tối đều uống một bát canh cá tươi, thứ đó dưỡng lông nhất đấy.

 

Tân Miêu thích thú vuốt ve đầu Nguyễn Kiều Kiều từ , vuốt hết đến khác. Nguyễn Kiều Kiều cũng khoái chí vì mát xa, vui vẻ nheo mắt .

 

Tân Miêu giúp cô vuốt lông lưng, gãi gãi cằm cô. Nguyễn Kiều Kiều thoải mái đến mức thở dài. Chẳng qua sự thoải mái kéo dài bao lâu, vì Tân Miêu cảm nhận ánh mắt mấy thiện cảm từ phía . Quay , cô bé bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Hứa Tư, thực sự chịu nổi áp lực đó nên đành luyến tiếc thu tay về.

 

"Có sắp về nhà ?" Tân Miêu hỏi.

 

Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, chắc chỉ trong mấy ngày tới thôi. Tuy Bắc đô cái gì cũng , nhưng đến mấy cũng cảm giác thuộc về. Dù thì "ổ vàng ổ bạc cũng bằng ổ ch.ó nhà ", nên cô mong chờ trở về. Hơn nữa về nhà còn gặp mấy ông "trẻ trâu" nữa chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1471-tren-duong-ve-nha-3.html.]

Thấy Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, Tân Miêu : "Về cũng , ở đây cũng chẳng ."

 

Bắc đô khiến cô bé thất vọng tột cùng. Đô thị phồn hoa thì chứ, còn chẳng bằng một vùng núi hẻo lánh xa xôi. Trước cô bé cảm thấy , nhưng khi gặp Nguyễn Kiều Kiều, cô bé mới , hóa đời thực sự những bậc cha , như thế. Dù con cái biến thành một con mèo, tình yêu thương của họ vẫn hề đổi. Dù con cái gì, họ cũng sẵn lòng tin tưởng.

 

Đó mới thực sự là gia đình yêu thương .

 

Còn cô bé... Tân Miêu rũ mắt xuống, thực sự so đo thêm nữa.

 

Tuy nhiên nhớ đến những ngày tháng qua, Tân Miêu Nguyễn Kiều Kiều : "Kiều Kiều, tuy chị sẽ thế nào, nhưng... em cẩn thận với Phùng Niên Niên."

 

Cuộc sống của Nguyễn Kiều Kiều từng khiến cô bé nảy sinh lòng ghen tị, nhưng đó cũng chỉ dừng ở ghen tị mà thôi.

 

Phùng Niên Niên thì khác, cô bé từng cảm nhận rõ ràng sự thù địch của ả đối với Nguyễn Kiều Kiều. Đó là sự ghen ghét so bì của những cô gái nhỏ, mà là sự căm ghét thực sự, cùng với tâm địa mong Nguyễn Kiều Kiều gặp chuyện .

 

"Meo?" Phùng Niên Niên ư?

 

Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc nghiêng đầu cô bé.

 

"Lần bắt cóc em, xin nhé, đó ý của chị. Tuy chị đúng là từng ghen tị với em, nhưng bao giờ hại em. Anh trai em cứu chị, nhà các em là ân nhân cứu mạng của chị. Phùng Niên Niên..." Tân Miêu cũng diễn tả cảm giác cụ thể đó, tóm lắm. Nói một câu khó , Phùng Niên Niên trong mắt cô bé cũng chẳng hơn Viên Mạn Nhi là bao.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

So với ma quỷ, đáng sợ nhất vĩnh viễn là lòng ~~

 

 

Loading...