Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1461: Ai về chỗ nấy (13)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 07:52:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hà, bù đắp, ha ha ha ha..." Như thể chuyện lớn nhất thế gian, Viên Mạn Nhi khẩy một tiếng, bật điên cuồng, đến mức nước mắt trào .

 

Nguyễn Kiều Kiều , nhưng cảm thấy bà đang . Thay vì , cô cảm thấy bà giống như đang than hơn.

 

Viên Mạn Nhi lâu, đến khi dừng , mặt còn chút ý nào, chỉ sự châm chọc: "Bù đắp? Nếu bù đắp tác dụng thì sống dở c.h.ế.t dở thế suốt bốn năm chục năm qua!"

 

Người khác c.h.ế.t , dù kiếp nghiệp chướng nặng nề đến cũng thể đầu thai, cho dù heo ch.ó thì cũng là đầu thai.

 

Còn bà .

 

Mang theo ký ức đau khổ nhất của kiếp đó, vĩnh viễn vất vưởng chốn nhân gian, c.h.ế.t , sống như cái xác hồn.

 

"Ngươi mấy năm nay đau khổ thế nào ? Sống , c.h.ế.t xong, ngủ yên. Bốn năm chục năm, cứ thế mở mắt trừng trừng suốt bốn năm chục năm. Ăn vô, cái gì miệng cũng vô vị, tri giác, chẳng khác nào thực vật! Bà bù đắp, những thứ bù đắp ?!" Càng về , giọng Viên Mạn Nhi càng kích động, gần như hét lên, trong mắt ánh lên sự oán độc thấu xương.

 

"......" Nguyễn Kiều Kiều.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

, vì những điều từng trải qua, vĩnh viễn thể đồng cảm .

 

Cô chỉ , từng lúc cô vì chuyện Thư Khiết thấy mà bế Viên Mạn Nhi đang chiếm đoạt xác cô , cô hận Thư Khiết đến mức chọn cách quên đoạn ký ức đó. Lúc , cô cũng đau.

 

lúc đó Thư Khiết chuyện, bà yêu nhất vẫn là cô.

 

Còn Viên Mạn Nhi... bà thực sự chính ruột vứt bỏ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1461-ai-ve-cho-nay-13.html.]

 

Cho nên Nguyễn Kiều Kiều tuy thể đồng cảm , nhưng thể hiểu nỗi hận và oán của bà suốt bao năm qua.

 

Chỉ là: "Meo." Cho dù bà đau khổ, nhưng cũng thể trách khác . Người nhà họ Phùng hại bà, ngược họ còn yêu thương bà như , tại tay với họ?

 

"Hừ." Viên Mạn Nhi nhếch môi châm chọc: "Vậy chỉ thể trách bọn họ xui xẻo, trai ai , cứ nhất định trai của cái xác chọn."

 

"......" Meo! Quả nhiên là biến thái!

 

"Meo meo meo?" Thế còn Phùng Tấn? Còn ông cụ Đoạn nữa? Họ trai của xác bà!

 

"Phùng Tấn g.i.ế.c, tự c.h.ế.t đấy chứ. Còn lão già , một lão già đáng ghét, nhảm nhiều, ngứa mắt nên đẩy từ tầng hai xuống thôi." Khi những lời , Viên Mạn Nhi tỏ bình tĩnh, giọng điệu thản nhiên như thể g.i.ế.c cũng chỉ đơn giản như g.i.ế.c một con kiến.

 

Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy tâm lý bà hẳn vặn vẹo, truy cứu những chuyện cũng chẳng tác dụng gì.

 

thẳng vấn đề: "Meo." Bà , thế nào bà mới chịu rời khỏi xác ? Phùng Niên Niên vô tội, lúc đó hại c.h.ế.t bà là cô bé, bà báo thù cũng nên tìm cô bé.

 

"Ngươi đúng, nó quả thực vô tội. Ta cũng định rời khỏi xác , điều..." Nói đến đây, giọng Viên Mạn Nhi kéo dài , ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều đối diện chứa đầy sự tham lam vô hạn: "Ta xác mới. Nếu ngươi thiện lương như thì nhường xác cho , thế nào? Ta đảm bảo sẽ rời khỏi xác ngay, hơn nữa còn trả nguyên vẹn tổn hao gì."

 

"......" Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nguyễn Kiều Kiều lên tiếng. Viên Mạn Nhi tưởng cô đang cân nhắc, định thuyết phục tiếp thì thấy Nguyễn Kiều Kiều đột nhiên nhổ toẹt một cái về phía .

 

 

Loading...