Chuyện nên chậm trễ, nhà họ Nguyễn cũng đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, ảnh hưởng đến sinh nhật của Nguyễn Kiều Kiều. Ăn cơm xong ở nhà họ Thư, họ liền xuất phát đến nơi giam giữ Viên Mạn Nhi.
Phong ấn một ác yểm mang theo oán hận mấy chục năm chuyện dễ dàng, Nguyễn Kiều Kiều dọc đường đều nặng trĩu tâm sự.
Thực theo một ý nghĩa nào đó, cô hy vọng là độ hóa chứ phong ấn.
Bởi vì giống như phim chiếu, phong ấn nhiều khi sẽ ngày phá giải do cơ duyên xảo hợp nào đó. Đến lúc đó oán khí của bà liệu nặng hơn ? Liệu hại c.h.ế.t nhiều hơn ?
Cho nên nếu thể, Nguyễn Kiều Kiều thực sự hy vọng là độ hóa.
Cô Hứa Tư, uyển chuyển bày tỏ ý tứ với đại sư. Đại sư cô, xoa đầu cô, hiếm khi lộ vài phần ý : "Nếu thể như thì quả thực là công đức vô lượng."
Còn về việc rốt cuộc , đại sư cũng đưa câu trả lời chắc chắn.
Chỉ là, ánh mắt ông lơ đãng dừng Hứa Tư và Nguyễn Hạo.
Nguyễn Kiều Kiều theo ánh mắt ông nghi hoặc Hứa Tư đang ôm và Nguyễn Hạo ghế lái. Vừa ánh mắt đại sư hai họ sai chứ?
Ý gì ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Meo?" Anh Tư, tại đại sư chằm chằm và cả thế?
"Không gì , em nhầm ." Hứa Tư lảng tránh ánh mắt cô.
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Tính tình Hứa Tư vẫn giữ nguyên nét thẳng thắn của loài vật lúc , nhiều lúc chuyện thẳng thừng đến mức khiến nghẹn họng, chứ đừng là dối, đặc biệt là dối Nguyễn Kiều Kiều. Cho nên thấy lảng tránh ánh mắt, cô ngay chắc chắn thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1455-ai-ve-cho-nay-7.html.]
Lập tức cô xụ mặt xuống.
"Meo!" Anh Tư, là đồ dối!
Quả nhiên bà nội sai, miệng lưỡi đàn ông, gạt như quỷ!
Nhìn xem, mới bao lâu chứ, còn lớn thành đàn ông thực thụ mà bắt đầu dùng lời ma quỷ lừa gạt cô !
Hứa Tư sắc mặt biến đổi, chột pha lẫn chút áy náy.
Cậu đúng là hứa sẽ giấu giếm cô chuyện gì, chỉ riêng chuyện bà cụ Viên, chỉ một gánh chịu hậu quả, để cô chút nào.
Bà cụ Viên c.h.ế.t, c.h.ế.t một cách nhẹ nhàng, nhưng hại khổ Nguyễn Kiều Kiều. Hứa Tư nuốt trôi cục tức , cho nên đó tìm đại sư, nguyện ý dùng khí vận của để đổi lấy việc giam cầm hồn phách bà vĩnh viễn, khiến bà những vĩnh viễn cơ hội đầu t.h.a.i mà còn chịu luân hồi trải qua những chuyện đau khổ nhất đời trong từng khoảnh khắc.
Cậu hiểu ý đại sư, độ hóa Viên Mạn Nhi thì giải trừ khúc mắc bao năm qua của bà , mà khúc mắc đó nghi ngờ gì chính là bà cụ Viên.
Điều đó nghĩa là thả bà cụ Viên .
Tuy cam lòng, nhưng dáng vẻ giận dỗi của Nguyễn Kiều Kiều, Hứa Tư vẫn thành thật khai báo chuyện và Nguyễn Hạo mỗi dùng một nửa khí vận để áp chế hồn phách bà cụ Viên.
Nguyễn Kiều Kiều xong lời giải thích, hồi lâu vẫn hồn, tâm trạng càng thêm nặng nề.
Khí vận chính là phúc vận cả đời của một , đời bao nhiêu phúc vận chứ, dùng một nửa là dùng một nửa . Cô giận đau lòng, thở phì phò lườm và Nguyễn Hạo mỗi một cái. Sao thương bản một chút thế?
Bà cụ Viên c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , còn quan tâm bà gì!
"Này, hai thằng nhóc các chuyện bao giờ thế, gọi !" Khi Nguyễn Kiều Kiều đang đau lòng c.h.ế.t thì Nguyễn Kiến Quốc đang lái xe phía gào lên, vẻ mặt đầy bất bình kiểu "chúng mày chuyện lớn rủ tao".