"Con bé thật là..." Hốc mắt Triệu Lệ đỏ hoe, ôm lấy Nguyễn Kiều Kiều đang nũng, nghẹn ngào nên lời.
Nguyễn Kiều Kiều đến Bắc đô gần hai tháng. Trừ lúc mới đến thỉnh thoảng gọi điện thoại meo meo vài tiếng với Triệu Lệ, về do ly hồn nhiều, ký ức cô bắt đầu hỗn loạn, cộng thêm não mèo dung lượng hạn, nhiều chuyện, nhiều cô là quên ngay, một ngày trôi qua mơ hồ, gọi điện cho Triệu Lệ cũng ít dần.
Triệu Lệ thực sự nhớ cô đến đau cả tim.
Vừa Thư Khiết , mà nhà đẻ bà cũng ở Bắc đô, bà nghĩ Nguyễn Kiều Kiều chắc nhớ lắm nên nhân cơ hội cùng Nguyễn Kiến Quốc luôn, dù bà ở nhà cũng rảnh rỗi.
Vốn dĩ xe bà còn nghĩ, gặp Nguyễn Kiều Kiều nhất định đ.á.n.h đòn cái m.ô.n.g nhỏ của cô một trận cho bõ tức, nhưng thấy cô thiết với thì bao nhiêu giận hờn bay biến hết, chỉ ôm cô lòng cưng nựng cho thỏa nỗi nhớ.
Tuy là nuôi con nuôi, nhưng mấy năm nay tình cảm hai chẳng khác gì con ruột thịt. Giờ xa cách lâu ngày gặp , đương nhiên là ôm thắm thiết rời.
Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh bỗng trở nên thừa thãi.
"Cục cưng ." Ông gọi, cố gắng thu hút sự chú ý của ai đó.
"Được , hai con lâu ngày gặp, để họ tâm sự chút ." Bà Nguyễn Lâm bên cạnh vỗ vai ông, ý bảo ông đừng đó kỳ đà cản mũi.
"......" Nguyễn Kiến Quốc câm nín. Không chứ, ông cũng lâu lắm gặp con gái mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1454-ai-ve-cho-nay-6.html.]
Thấy hai con quấn quýt rời, Nguyễn Kiến Quốc hết cách, đành sang một bên. Bên Nguyễn Hạo và Hứa Tư đang chuyện với đại sư về việc của Viên Mạn Nhi.
Đại sư xong, vẻ mặt gì ngạc nhiên, chỉ họ đều chú trọng luật nhân quả.
Ông là xuất gia, vốn nên dính dáng quá nhiều đến chuyện hồng trần, nhưng sự hoán đổi giữa Nguyễn Kiều Kiều và Viên Mạn Nhi, theo một ý nghĩa nào đó cũng liên quan đến ông.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thực khi bà cụ Viên gây những nghiệp chướng , bà cúng dường nhiều tiền hương hỏa cho chùa. Thấy bà đau khổ vì chuyện con gái, ông đành lòng nên động lòng trắc ẩn, tặng bà một chuỗi hạt Phật châu, mục đích là để bà siêu độ vong linh, nào ngờ bà dựa đó mà liên tục tạo sát nghiệp.
Sau , ông phát hiện bà đeo quá nhiều nợ m.á.u, ít khuyên can nhưng tác dụng. Khi bà hỏi về tin tức của Viên Mạn Nhi, ông thậm chí phá lệ đưa một đáp án mơ hồ.
Ý định ban đầu của ông là cho bà , vì bà tạo sát nghiệp nên Viên Mạn Nhi vĩnh viễn thể đầu t.h.a.i chuyển kiếp, hy vọng bà sớm dừng tay, đừng tiếp tục sai lầm, tăng thêm nghiệp chướng vốn sâu dày của con gái.
Nào ngờ bà cụ Viên hiểu lầm ý tứ, cho rằng Nguyễn Kiều Kiều là con gái bà đầu t.h.a.i chuyển kiếp.
Nguyễn Kiều Kiều sinh mang kiếp nạn, nhiều tai ương. Bà cụ Viên đại để là dùng ngày sinh tháng đẻ của cô để hiến tế, từng cho cô ăn những thứ đó, dẫn đến vận mệnh hai đan xen . Kiếp nạn của Nguyễn Kiều Kiều vốn đến mức c.h.ế.t , nhưng vì những việc mà dẫn đến hậu quả nghiêm trọng về .
Nói cho cùng, chuyện vẫn nhân quả của ông ở trong đó.
Nghe lời thỉnh cầu của bọn họ, ông từ chối, tỏ ý sẵn lòng thử một . Chỉ là với tu vi của ông cũng chắc chế ngự đối phương. Đó là sự tích tụ của mấy chục năm nghiệp chướng, chỉ mang theo oán hận của Viên Mạn Nhi, mà còn của những vong hồn c.h.ế.t oan khác.