"!!!" Nguyễn Kiều Kiều.
Suýt chút nữa cô nhảy phắt lên lưng Hứa Tư.
Hứa Tư quét mắt một vòng xung quanh, thấy gì khả nghi, đầu trấn an: "Đi theo ."
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, sát tiến trong.
Lần đến đây cô dám sâu, chỉ từ xa thấy tấm biển nghĩa trang, bên ngoài cỏ dại mọc um tùm nên Nguyễn Kiều Kiều cũng bên trong trông thế nào.
Giờ theo Hứa Tư trong cuối cùng cũng thấy rõ.
Nghĩa trang bỏ hoang mấy chục năm. Xung quanh vốn cũng mấy hộ gia đình nhưng giờ đều dọn hết. Nghĩa trang ngoại trừ Phùng Niên Niên chắc cũng chẳng ai lui tới.
Sân đình bên ngoài nghĩa trang Phùng Niên Niên ít nên cỏ dại mọc đầy, bên lớp cỏ là gạch ngói vụn vỡ, gập ghềnh. Nguyễn Kiều Kiều chú ý chân, chốc chốc xem cách với Hứa Tư kéo giãn .
Đi qua bãi cỏ dại bên ngoài là thể thấy cảnh nghĩa trang.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đó là những ngôi nhà đất kiểu thời Dân quốc, lẽ do dầm mưa dãi nắng lâu năm nên đổ nát còn hình thù. Mái nhà, tường vách chỗ nào cũng thủng lỗ chỗ. Xà nhà rơi xuống ít, một đầu chạm đất, một đầu vẫn gác mái, xiêu vẹo lộn xộn.
Cửa sổ kết cấu bằng gỗ dán giấy dầu, trải qua mấy chục năm mưa gió, lớp giấy cửa sổ sớm rách nát, biến thành những dải trắng phất phơ trong gió âm u, thôi thấy rợn .
Đương nhiên, thứ khó bỏ qua nhất chính là những chiếc quan tài bỏ hoang nhưng xử lý.
Có cái đặt ghế đẩu, cái rơi xuống đất, nắp quan tài trượt sang một bên.
Nằm ngổn ngang khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1442-gieo-yem-4.html.]
Nguyễn Kiều Kiều dù bên trong chắc chắn chẳng gì, nhưng thấy những thứ vẫn kìm run rẩy , bắp chân mềm nhũn, suýt vững.
Cô bám Hứa Tư phía , nhưng tay vươn thế nào cũng nắm , khỏi cuống lên: "Anh Tư, em sợ..."
Hứa Tư lập tức đầu . Vốn dĩ để chắn nguy hiểm cho cô, khi xác định nơi nguy hiểm liền song song với cô.
"Đừng sợ, ở đây gì cả." Không thể ôm cô, cũng thể nắm tay cô, chỉ thể trấn an.
Hứa Tư ít , nhưng một khi lên thì đến mức khiến thể rời mắt. Nguyễn Kiều Kiều nụ dịu dàng mặt , nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi ít.
Đợi nỗi sợ lắng xuống một chút, cô mới : "Vậy chúng trong xem tiếp ."
Hứa Tư gật đầu, luôn phối hợp với bước chân của cô tiến trong.
Cậu liếc qua mấy cỗ quan tài ngổn ngang, cuối cùng ánh mắt dừng ở một cỗ quan tài duy nhất chạm đất, hơn nữa một đầu vết trầy xước.
Nguyễn Kiều Kiều cũng thấy, mắt cô sáng lên, chỉ quan tài đó với Hứa Tư: "Anh Tư, cái , cái , chắc chắn là cái !"
Hứa Tư gật đầu, cô sợ liền : "Nếu sợ thì đây đợi ."
"Không , em thấy theo vẫn an hơn." Nguyễn Kiều Kiều chút do dự từ chối. Trong mắt cô, chỗ nào an hơn bên cạnh Hứa Tư.
"Được." Hứa Tư gật đầu.
Các tình yêu, chương cảnh báo năng lượng cao (kinh dị), kiến nghị xem ban ngày mai ( ̄? ̄)