Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1439: Gieo Yểm (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-09 04:33:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Meo!" Đồ biến thái, buông !

 

sức giãy giụa, nhưng Tân Miêu dường như dùng hết sức bình sinh để giữ c.h.ặ.t cô, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, sống c.h.ế.t chịu buông tay.

 

Nguyễn Kiều Kiều hoảng loạn tột độ, đang lúc tuyệt vọng thì Nguyễn Hạo và Hứa Tư xông .

 

Hứa Tư lao nhất, sát khí đằng đằng, mấy tên vệ sĩ nhà họ Tân ai dám ngăn cản.

 

Vừa cửa, Hứa Tư thấy cảnh Nguyễn Kiều Kiều túm c.h.ặ.t c.h.â.n , kêu la t.h.ả.m thiết. Khoảnh khắc , sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu đứt phựt, sự tỉnh táo biến mất còn dấu vết. Cậu lao tới, giáng một cú đá trời giáng Tân Miêu đang rạp đất giữ chân Nguyễn Kiều Kiều.

 

Cái tát của Tân Bác tuy mạnh nhưng đến mức c.h.ế.t .

 

cú đá của Hứa Tư thì khác. Cậu hề nương tình, dùng bộ sức lực, đá với ý định lấy mạng Tân Miêu.

 

Vì thế khi Tân Miêu trúng đòn, l.ồ.ng n.g.ự.c lập tức phát tiếng rắc rắc ghê , âm thanh của vài chiếc xương sườn gãy cùng lúc.

 

Giây tiếp theo, cô bé hộc một ngụm m.á.u tươi, ngã gục xuống đất bất tỉnh nhân sự.

 

Nguyễn Kiều Kiều giải thoát, leo thoăn thoắt theo ống quần Hứa Tư lên . Bò lòng vẫn đủ, cô còn chui tọt trong áo khoác của mới miễn cưỡng bớt run rẩy.

 

Cô thề từ nay về bao giờ chuyện bao đồng nữa, huhu... đáng sợ quá, cái cô Phùng Niên Niên thật mới là bệnh nhân tâm thần chính hiệu, k.h.ủ.n.g b.ố y hệt cái linh hồn tà ác .

 

Hứa Tư Nguyễn Kiều Kiều đang rúc trong n.g.ự.c , đau lòng đến nát cả tim gan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1439-gieo-yem-1.html.]

Biểu cảm mặt chuyển từ lạnh lùng sang dịu dàng trong nháy mắt, nhẹ nhàng vỗ về cục bông đang phồng n.g.ự.c áo , dỗ dành: "Ngoan, đừng sợ, ."

 

Trước mặt họ, bà Tân đang ôm lấy Tân Miêu bất tỉnh, gào t.h.ả.m thiết, trừng mắt gầm lên: "A! Các điên ? A!"

 

Tân Bác cũng họ đầy tức giận, nhưng so với bà Tân thì vẫn còn chút lý trí.

 

Nguyễn Hạo theo Hứa Tư , chứng kiến cú đá thô bạo đó. Tuy cảm thấy nên, nhưng thể phủ nhận cú đá đó trong mắt hả giận.

 

Anh mặc kệ kẻ mặt là Phùng Niên Niên Tân Miêu, nếu họ dùng chung ký ức và cơ thể thì nên nhớ rõ từng cảnh cáo họ.

 

Tân Bác vẫn nhớ Nguyễn Hạo, nhớ là cháu ngoại ông cụ Thư. Ông nhận điện thoại của ông cụ Thư xong, dù giận cũng dám gì, chỉ đành sang Hứa Tư, giọng điệu cứng rắn: "Cậu bé, thế quá đáng đấy? Con mèo , Chồi Non nhưng cũng đáng tội c.h.ế.t chứ?"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Hứa Tư lạnh, giọng còn lạnh hơn cả ông: "Ông nên thấy may mắn vì con mèo , nếu ông nghĩ con gái ông còn thở chắc!"

 

Tân Bác câu cho nghẹn họng.

 

Ông đành sang Nguyễn Hạo. Nguyễn Hạo bước lên, nhàn nhạt : "Cháu nghĩ việc cấp bách của cô chú bây giờ là đưa em bệnh viện. Đương nhiên, nếu cần tiền t.h.u.ố.c men bồi thường gì, cứ việc đến tìm chúng cháu. Cháu họ Nguyễn, tên Nguyễn Hạo, hiện đang ở nhà họ Thư. Cậu họ Đoạn, tên Đoạn Tư, hiện đang ở nhà họ Đoạn."

 

Nói xong, Hứa Tư ôm Nguyễn Kiều Kiều bỏ , cho Tân Bác cơ hội suy nghĩ.

 

Lên xe , Nguyễn Kiều Kiều mới hồn, chui khỏi áo Hứa Tư. Nghĩ đến cú đá của , tâm trạng cô vô cùng phức tạp.

 

Ngày mai cố gắng cập nhật sớm một chút, vì sắp đến đoạn kinh dị . Nếu cập nhật muộn, các tình yêu thể để dành ban ngày nhé. Ngoài ngoại truyện sẽ đăng định kỳ Weibo ~ Cuối cùng chúc ngủ ngon, moah moah.

 

 

Loading...