Và vị bên nhà họ Tần cũng gọi điện cho ông, chẳng nhiều, chỉ buông một câu: "Trả ngay con mèo bắt về, đảm bảo lông tóc vô thương, nếu ..." Câu hết, nhưng Tân Bác ở tuổi , còn gì mà hiểu.
Tân Bác kinh ngạc, tức giận sợ hãi.
Ông lờ mờ đoán sự tình, ngoại trừ đứa con gái điên khùng của ông thì còn ai khác. Ông cầm điện thoại gọi về nhà, lái xe lao về. Lên xe bà Tân xác nhận Tân Miêu mang về một con mèo, gân xanh trán ông giật đùng đùng.
Trước Tân Miêu hồ nháo, nhưng chạm đến giới hạn của ông. Nó chỉ tự tổn thương , khiến bậc cha mệt mỏi. hiện tại nó chọc cả nhà họ Thư và nhà họ Tần, ông thể nhịn nữa.
Dù ông con mèo đó rốt cuộc mị lực gì mà khiến cả hai nhà Tần - Thư đều quan tâm đến .
Ông hầm hầm lái xe về nhà. Vừa cửa thấy Tân Miêu đang bóp cổ con mèo con, lảm nhảm chuyện một , bộ dạng y hệt kẻ điên. Cơn giận bùng phát, ông lao tới, hai lời tát mạnh một cái mặt con gái.
Cái tát chứa đựng tất cả sự chán ghét và dồn nén mấy năm nay, đ.á.n.h mạnh đến mức Tân Miêu ngã nhào từ sô pha xuống đất.
Nguyễn Kiều Kiều cũng văng khỏi tay cô bé, rơi xuống cạnh sô pha.
Cô Tân Miêu cái tát của Tân Bác đ.á.n.h ngã xuống đất, hồi lâu hồn, lông dựng , sợ hãi lùi phía , chui tọt khe hở giữa bàn và sàn nhà mới dám dừng .
Bà Tân bưng tổ yến từ phòng ăn , vặn chứng kiến cảnh . Bát tổ yến tay rơi xuống đất vỡ tan, bà cũng chẳng màng, lao tới ôm lấy Tân Miêu đang đất, ngẩng đầu hét lên với Tân Bác: "Tân Bác, ông cái gì !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1438-trom-meo-16.html.]
"Làm gì? Bà hỏi gì ?" Tân Bác tức đỏ cả mắt: "Đều tại bà! Đều do bà chiều hư nó! Trước nó tự tìm c.h.ế.t thì thôi, giờ nó kéo cả nhà c.h.ế.t cùng!"
"Ông đang cái gì thế?" Bà Tân nhíu mày, cúi đầu thấy khóe miệng Tân Miêu chảy m.á.u, đau lòng vô cùng, hét: "Tân Bác, ông điên ? Chồi Non hôm nay ngoan như thế, chẳng gây chuyện gì, ông chịu bực dọc ở ngoài đừng về nhà trút lên đầu con!"
"Ngoan? Nó mà ngoan á?" Tân Bác khẩy như chuyện hài hước nhất trần đời.
Ông nhắm mắt thật c.h.ặ.t, khi mở chỉ còn sự lạnh lùng và tàn nhẫn: "Tịnh Vũ, bà đừng quên bà chỉ mỗi đứa con gái . Nếu bà hai đứa con còn hủy hoại, thì hôm nay hãy đưa nó viện điều dưỡng ngay!"
"Ý ông là ?" Lòng bà Tân lạnh toát, bà từng thấy Tân Bác kiên quyết và lạnh lùng như .
Tân Bác mở miệng định giải thích thì ngoài cửa vang lên tiếng giúp việc: "Thưa ông bà, bên ngoài Nguyễn Hạo đến, là tìm bảo bối quý giá nhất nhà ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Hạo?
Mắt Nguyễn Kiều Kiều sáng lên, chẳng màng gì khác, cô chui khỏi gầm bàn , đầu chạy thục mạng ngoài. mới chạy vài bước Tân Miêu phía lao tới túm c.h.ặ.t c.h.â.n .
"Mày ! Nguyễn Kiều Kiều mày !" Tân Miêu giữ c.h.ặ.t c.h.â.n cô, cô với ánh mắt gần như điên cuồng.
Nguyễn Kiều Kiều kinh hãi dựng cả lông, gào lên t.h.ả.m thiết.