Nguyễn Kiều Kiều đương nhiên để bắt . Đừng cô béo mà tưởng chậm chạp, thực tế cô lanh lợi vô cùng, luồn lách qua , chẳng ai chạm sợi lông nào của cô.
Cô chạy một mạch cửa. Giang Tiêu đang đó, theo phản xạ định đóng cửa , nhưng khi bắt gặp ánh mắt cô ngước lên , chần chừ một giây. Chính trong tích tắc đó, Nguyễn Kiều Kiều lách chạy khỏi phòng bao, kêu to với Nguyễn Hạo: "Meo!" Anh cả, em xe đợi !
Kêu xong cô biến mất hút khỏi tầm mắt .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Hạo bóng dáng nhanh như chớp của cô, lập tức đuổi theo. Ra đến đại sảnh, mấy sinh viên nhờ xe lúc nãy xúm định hỏi han tình hình, nhưng gạt . Anh chạy dặn với : "Lát nữa thầy giáo thì bảo với thầy, nếu đối phương tiêm vắc-xin phòng dại thì cứ đến tìm nhà họ Tần ở Bắc đô."
Vắc-xin phòng dại?
Nhà họ Tần Bắc đô?
Ý là ?
Mấy sinh viên xô đau cả vai ngơ ngác , cảm thấy hiểu gì cả.
Hơn nữa dáng vẻ gấp gáp của Nguyễn Hạo, họ càng thêm kinh ngạc. Quen hai năm nay, bao giờ thấy thất thố như . Rốt cuộc xảy chuyện gì?
Xe Nguyễn Hạo đỗ ngay bên ngoài quán ăn. Nguyễn Kiều Kiều cào , nếu bắt chắc chắn kết cục , chỉ thể chạy ngoài. Cô tin cả nhất định sẽ đuổi theo. Cô chạy ngoài cửa, nhảy vài cái lên nóc xe, đó vội vàng ngẩng đầu về phía cửa quán ăn, chờ Nguyễn Hạo chạy .
Đợi mười giây, thấy bóng dáng Nguyễn Hạo xuất hiện ở cửa lớn, cô mừng rỡ trong lòng. Quả nhiên cả hiểu ý cô. Cô định vẫy móng vuốt gọi thì cảm thấy mắt tối sầm, một cái lưới chụp xuống. Chưa kịp phản ứng, cả cơ thể bé nhỏ kéo giật về phía , đó túm gáy xách trong một chiếc xe khác.
"Meo!" Anh cả!
Cách lớp kính cửa sổ, Nguyễn Kiều Kiều gào lên cầu cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1435-trom-meo-13.html.]
vì kẻ bắt cô hành động quá nhanh và dứt khoát, Nguyễn Hạo thấy cảnh cô lưới chụp . Khi đuổi theo ngoài và sang, chỉ thấy một chiếc xe vụt từ bên cạnh xe .
"Meo!" Bị bắt ngay mắt Nguyễn Hạo, Nguyễn Kiều Kiều nước mắt lưng tròng, uất ức .
Thời buổi là cái gì , còn cả trộm mèo thế !
"Nguyễn Kiều Kiều."
Khi Nguyễn Kiều Kiều đang đầm đìa nước mắt ngoài thì phía vang lên giọng quen thuộc. Cô buông lỏng móng vuốt đang cào cửa kính, đầu .
Tân Miêu?
"Chúng gặp ." Tân Miêu bên cạnh mỉm với cô, nhưng nụ khiến Nguyễn Kiều Kiều chẳng thấy chút thiện cảm nào.
Cô nghi hoặc cô bé: "Meo?" Cô bắt gì?
Tân Miêu cô , như thể hiểu cô gì: "Cô đừng sợ, sẽ hại cô ."
Không hại, thế bắt cô gì?
Nguyễn Kiều Kiều giơ móng vuốt nhỏ lên: "Meo!" Cô cho kỹ nhé, đây là m.á.u cào đấy. Mau thả , sẽ coi như chuyện gì xảy .
" nhờ cô giúp một việc, việc chỉ cô mới giúp ..." Tân Miêu bắt chước động tác của kẻ bắt cô, xách cô lên, ghé tai cô thì thầm: "Giúp trở cơ thể của ."
Chúc ngủ ngon ~