Nguyễn Kiều Kiều thu hồi tầm mắt, ngoan ngoãn đùi , định bụng chờ cơ hội hỏi .
Xe dừng một quán ăn bình dân. Nguyễn Kiều Kiều Nguyễn Hạo bế xuống mới , hóa hôm nay là tiệc mừng công cho dự án của nhóm bọn họ thành.
Và cô gái lúc nãy chính là con gái của vị giáo sư hướng dẫn dự án . Cô Nguyễn Hạo bế thì vị giáo sư họ Diệp gọi : "Ơ, chỉ mấy đứa thế , Tổ Á ?"
Ba nam sinh đang nghĩ cách trả lời thì Nguyễn Hạo : "Tổ Á sợ mèo, để lỡ thời gian của , cô chủ động xe buýt ạ, chắc sắp tới nơi ."
"???" Ba nam sinh ngơ ngác. Chẳng là chọc tức bỏ ?
Hiển nhiên giáo sư Diệp cũng hiểu rõ tính nết con gái , ông con gái gì chuyện hiểu chuyện như thế.
Theo tính cách của nó, lẽ nó ném con mèo xuống xe leo lên mới đúng chứ.
Giáo sư Diệp chút nghi ngờ, nhưng khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn của Nguyễn Hạo, ông đổi ý. Con gái ông kiêu kỳ thì kiêu kỳ, nhưng thích học trò cũng là thật. Biết vì lấy lòng trong mộng mà đột nhiên trở nên hiểu chuyện cũng nên.
"Cơ mà, em mang cả mèo đến đây?" Giáo sư Diệp con mèo con béo ú trong lòng với vẻ bất đắc dĩ, biểu cảm thôi: "Lại còn cho nó mặc cái áo như thế nữa."
"Meo?" Áo của em lắm ạ?
Nguyễn Kiều Kiều cúi đầu chiếc áo khoác in hoa đỏ rực rỡ . Rõ ràng khi , cả bảo cái nhất, bảo cô mặc mà, là hợp với cái túi xách màu xanh lục của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1431-trom-meo-9.html.]
"Sức khỏe già trong nhà lắm, rảnh chăm sóc, nó còn bé quá, sợ để ở nhà xảy chuyện gì, nên em mang theo luôn." Nguyễn Hạo trả lời, đồng thời đưa tay vuốt ve Nguyễn Kiều Kiều đang cúi đầu áo vì lời nhận xét của giáo sư Diệp.
Ở một nơi khác, xa tít trong vườn nhà họ Thư, ông cụ Thư đang cùng bà Nguyễn Lâm dọn dẹp vườn rau bỗng hắt xì liên tục mấy cái.
"Hắt xì, hắt xì, hắt xì..."
"Cảm lạnh ?" Bà Nguyễn Lâm từ đằng xa , lẩm bẩm: "Thế tối nấu chút canh gừng uống . Giờ đang mùa thu, buổi tối sương xuống lạnh lắm, uống chút canh gừng cho ấm ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ông cụ Thư dùng mu bàn tay quệt mũi, cũng gật đầu, chỉ nghĩ là nhiễm lạnh, còn than thở với bà Nguyễn Lâm rằng già sức khỏe ngày càng kém, nhưng giữ gìn cho , tương lai còn Nguyễn Kiều Kiều trưởng thành, lấy chồng sinh con.
Nhắc đến chuyện , hai già vô chuyện để , nhanh quên béng chuyện hắt xì nãy.
Còn bên , Nguyễn Kiều Kiều câu trả lời của Nguyễn Hạo thì sững sờ, ngẩng đầu với vẻ kinh ngạc.
Hôm nay Nguyễn Hạo thực sự khiến cô từ bất ngờ đến bất ngờ khác, cái tài dối chớp mắt là học ai thế ?
"Ra là ." Giáo sư Diệp ngược nghi ngờ gì. Ông cũng rõ gia thế của Nguyễn Hạo, chỉ hồi học thường xuyên về thăm ông ngoại, nghĩ chắc cũng chỉ còn mỗi ông .
Hơn nữa ở Bắc đô cũng gia đình giàu nào họ Nguyễn, nên ông chỉ nghĩ xuất từ gia đình bình thường. Bản ông cũng coi trọng gia thế, trong mắt ông, nhân phẩm và học thức như Nguyễn Hạo dù gia thế kém chút thì xứng với con gái ông cũng vặn. Thậm chí vì ông chỉ mỗi Diệp Tổ Á là con gái, ông hy vọng cô tìm chồng ở rể, như Nguyễn Hạo càng hợp ý ông.