"......" Ông cụ Thư đang báo bên cạnh rung rung tờ báo, tai dựng lên, cố gắng ngóng động tĩnh bên .
Thấy hai cha con một hỏi một đáp vẻ lắm, như thể hiểu ý thật , ông bĩu môi khinh thường.
Tuy nhiên dù , ông cụ Thư vẫn kiên nhẫn . Nghe Nguyễn Kiến Quốc những lời vô thưởng vô phạt đó suốt nửa tiếng đồng hồ, nhưng hề nhắc đến chuyện đón Nguyễn Kiều Kiều về, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng Nguyễn Kiến Quốc hỏi thăm ông cụ Thư vài câu lấy lệ mới cúp máy.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vừa cúp điện thoại, ông cụ Thư liền lầm bầm: " là lắm tiền nhiều của mà ngốc!"
Vốn dĩ điện thoại di động đắt, hơn hai vạn một chiếc, lúc đăng ký còn nộp một vạn tám tiền cước, cước phí thì cao đến mức vô lý, một phút một tệ, 30 phút là 30 tệ.
Nguyễn Kiến Quốc hiện tại gọi điện thoại thường xuyên, một ngày ba , mỗi nửa tiếng, một ngày tốn cả trăm tệ tiền cước. Bằng gần nửa tháng lương của khác, ông tiêu tiền như nước, đúng là kẻ ngốc nhiều tiền.
Đương nhiên, lúc ông cụ Thư quên mất, hồi Nguyễn Kiều Kiều còn ở nhà, ông cũng chẳng khá hơn Nguyễn Kiến Quốc là bao, coi tiền cước như rác, rảnh rỗi là buôn chuyện với Nguyễn Kiều Kiều, khiến khác gọi đến máy bận.
Ông cụ Thư chê bai Nguyễn Kiến Quốc cũng chẳng ngày một ngày hai, Nguyễn Kiều Kiều thấy cũng để ý.
Sau khi Hứa Tư cúp điện thoại, thời gian vẫn còn sớm, mới hơn 8 giờ sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1395-than-phan-bi-bai-lo-3.html.]
Mấy hôm Nguyễn Hạo về trường đại học Khánh, gặp giáo sư hướng dẫn cũ, hình như nhờ giúp đỡ việc gì đó nên dạo ngày nào cũng ngoài từ sớm, Nguyễn Kiều Kiều ngủ dậy thường thấy .
Còn Thư Vi và Thư Lãng cũng rời Bắc đô từ sớm. Thư Lãng về đơn vị công tác, Thư Vi tuy địa điểm cố định nhưng công ty mới khởi nghiệp, còn định nên khảo sát khắp nơi, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi. Tần Kình hiện tại vẫn đang trong tình trạng "thất nghiệp lang thang", đương nhiên vợ ở ở đó, Thư Vi là cũng xách hành lý lon ton theo .
Cho nên hiện tại biệt thự yên tĩnh. Nguyễn Kiều Kiều ngoài, hoạt động mỗi ngày chỉ là dạo trong vườn, đuổi chim, chơi đồ chơi ông cụ Thư mua cho như giàn leo các kiểu.
Tuy nhiên đến hơn 9 giờ, nhà họ Thư nhận một cuộc điện thoại bất ngờ. Đầu dây bên là giọng của Đoạn Hâm: "Anh bác cả em vẫn về, hôm nay là cuối tuần, ngoài chơi bóng rổ ?"
Đoạn Khiêm Dương tuy ép Hứa Tư trở về, nhưng cũng từ bỏ việc dọn đường cho , và con đường đầu tiên ông trải chính là để Hứa Tư và Đoạn Hâm xây dựng quan hệ .
Đoạn Hâm cũng luôn tò mò về em họ . Tuy đôi khi cảm thấy lạnh lùng, nhưng từ nhỏ nhà họ Đoạn chỉ , lớn lên trong cô đơn, giờ khó khăn lắm mới một em trai trạc tuổi, cho dù đối phương lạnh nhạt thì trong thâm tâm vẫn vui mừng.
Cho nên hôm qua Đoạn Khiêm Dương gợi ý rủ Hứa Tư chơi, liền đồng ý ngay.
"Meo meo." Đi , Tư.
Hứa Tư còn trả lời, Nguyễn Kiều Kiều phấn khích kêu lên. Cô nhốt trong biệt thự suốt nửa tháng , sắp mốc meo lên, thực sự ngoài hít thở khí, dạo ngắm nghía khắp nơi.