Thực nồi canh cá bà Nguyễn Lâm nấu theo tiêu chuẩn của Nguyễn Kiều Kiều, cho ít muối. Ông cụ Thư tuổi cao, khẩu vị cũng nhạt , khéo hợp khẩu vị của ông.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhìn ông cụ Thư uống từng ngụm ngon lành, trong khi phần của vẫn nguội, Nguyễn Kiều Kiều sốt ruột vô cùng, ghé đầu định tự thổi hai cái, nhưng miệng mở mới phát hiện chức năng đó.
Bà Nguyễn Lâm thấy cô vội vàng như , đành lấy thêm một cái bát nữa, múc từng thìa sang bát , múc lưng bát cầm lên lắc lắc, đến khi canh cá còn bốc nóng nữa, lúc mới dùng thìa múc lên, chạm nhẹ môi thử nhiệt độ, thấy vặn mới đưa đến mặt Nguyễn Kiều Kiều đang thèm nhỏ dãi.
Nguyễn Kiều Kiều chờ đợi nữa, ghé đầu , thè lưỡi nhỏ l.i.ế.m láp. Cảm giác vị ngon lan tỏa đầu lưỡi, cô mở to mắt đầy ngạc nhiên vui sướng, cúi đầu xuống l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để.
Chụt chụt.
Chỉ vài giây , một thìa canh hết sạch.
"Meo meo meo!" Bà ơi! Cháu uống nữa, nhanh lên nhanh lên!
Nguyễn Kiều Kiều ngẩng đầu lên giục, cả cái miệng đầy lông ướt nhẹp, dính một vòng ria mép trắng sữa, trông đáng yêu cực kỳ.
Tim bà Nguyễn Lâm tan chảy, vội vàng múc thêm một thìa nữa. Cứ thế, uống bảy tám thìa, bà Nguyễn Lâm cho cô uống nữa: "Được , thế thôi, cái từ từ, là tiêu chảy đấy. Trưa bà nấu thêm thịt cho con nhé, ăn thịt gì nào, thịt gà thịt bò?"
"Còn thịt hươu, thịt dê, cá tuyết, thịt vịt..." Bên cạnh, ông cụ Thư kể một loạt tên các loại thịt, sợ Nguyễn Kiều Kiều ông với cô thế nào.
Bà Nguyễn Lâm ông lải nhải, nhịn phụ họa: " , còn những thứ ông ngoại con đấy, con xem ăn cái gì?"
"Hay là ông ngoại kiếm cho con ít chim cút nhỏ nhé? Ông mèo khác thích ăn chim cút nhỏ lắm, loại mới nở , bổ lắm..." Lời còn dứt thấy Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu lia lịa từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1394-than-phan-bi-bai-lo-2.html.]
Hồi còn ở trong rừng với Hứa Tư, tuy cô ăn thịt sống, nhưng mấy năm nay quen ăn thịt chín , dù giờ biến thành mèo thì khẩu vị cũng đổi .
Ông cụ Thư cũng chỉ miệng thế thôi chứ định cho Nguyễn Kiều Kiều ăn thật, thấy cô thích thì nhắc nữa. Ông cầm bát dậy múc thêm bát canh cá nữa, miệng còn lẩm bẩm "tươi thật, ngon thật".
Cuối cùng, nồi canh cá bà Nguyễn Lâm hầm, Nguyễn Kiều Kiều chỉ uống chút nước đáy bát, ngược ông cụ Thư uống no nê.
Khi Hứa Tư xuống lầu, Nguyễn Kiều Kiều ôm bình sữa tiếp tục uống sữa dê của .
Điện thoại bên cạnh reo lên. Giờ mà gọi điện đến, Hứa Tư chỉ thể là nhà họ Nguyễn, bèn nhấc máy.
Điện thoại thông, đầu dây bên quả nhiên truyền đến giọng vang dội đặc trưng của Nguyễn Kiến Quốc: "Cục cưng , cục cưng đấy!"
"Meo meo!" Ba ơi! Là con đây!
Nguyễn Kiều Kiều ngay bên cạnh, thấy giọng ông, lập tức vươn cổ đáp .
"Ôi chao, cục cưng bé bỏng của ba, nhớ ba nào?"
"Meo." Không nhớ.
Một ngày ba cuộc điện thoại, sáng trưa chiều bao giờ vắng mặt, gì mà nhớ.
"Cục cưng nhớ ba , ha ha ha, ba cũng nhớ con." Nguyễn Kiến Quốc ha hả ở đầu dây bên .