Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1382: Phùng Tấn qua đời (4)

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:18:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy hôm qua mới gặp, nhưng bố thì lúc nào chẳng nhớ con, nhất là đứa con trai chịu ở bên cạnh , nỗi nhớ càng thêm da diết.

 

Hơn nữa giờ Hứa Tư bao giờ chủ động gọi điện cho ông, đây là đầu tiên, ông thể vui chứ.

 

Tuy nhiên xét thấy khí hiện trường quá bi thương, niềm vui của ông chỉ dám giữ trong lòng, biểu hiện ngoài.

 

Ông cầm điện thoại, khẽ một câu với Đoạn Tư Thư. Sau khi bà gật đầu đáp , ông mới ngoài máy.

 

Đứng ở góc khuất , ông kìm nụ hỏi: "Thằng nhóc con rảnh rỗi gọi cho thế? Nhớ bố ?"

 

"Ra ngoài gặp một lát ." Hứa Tư , lờ lời trêu chọc của ông.

 

"Gặp một lát?" Lần Đoạn Khiêm Dương thực sự ngạc nhiên: "Chẳng 2 ngày mới gặp ?"

 

"Gặp một lát, chuyện quan trọng."

 

Nghe giọng điệu của Hứa Tư giống đang đùa, Đoạn Khiêm Dương im lặng một lát. Tuy hiện tại ông cũng thể phân , nhưng so thì con trai vẫn quan trọng hơn.

 

Ông gật đầu : "Được , còn chút việc cần xử lý bên , hai tiếng nữa cho đón con, tối cùng ăn bữa cơm." Ngập ngừng một chút, ông thêm: " , Kiều Kiều đến ? Nhớ đưa con bé cùng nhé."

 

Hứa Tư thèm trả lời một tiếng, cúp máy cái rụp.

 

Nhìn chiếc điện thoại ngắt đột ngột, Đoạn Khiêm Dương mắng một tiếng "thằng nhóc thối", lúc mới thu biểu cảm, bệnh viện.

 

Sau khi giao hết những việc định tự cho cấp , ông chuẩn về nhà họ Đoạn một chuyến, tắm rửa quần áo mới gặp Hứa Tư.

 

cũng ở bệnh viện lâu, tuy ông mê tín nhưng cũng mặc bộ đồ gặp con trai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1382-phung-tan-qua-doi-4.html.]

 

Khi khỏi cổng bệnh viện, ông gặp Đoạn Hâm tới từ hướng khác.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Thấy Đoạn Khiêm Dương vội vã , Đoạn Hâm vội vàng đón đầu hỏi: "Bác cả, bác định về ạ?"

 

Thấy Đoạn Khiêm Dương gật đầu, lập tức : "Vậy cháu về cùng bác."

 

Ở đây áp lực quá, nhất là cô em họ mới gặp năm nay. Nhìn thì nhỏ nhắn nhưng ánh mắt cô bé khiến khó chịu, cảm giác âm u lạnh lẽo, cứ như dựng cả tóc gáy lên. Cậu thực sự thể ở cái bệnh viện thêm nữa.

 

Đoạn Khiêm Dương cháu trai, nghĩ gì, : "Em họ con đến Bắc đô , con cùng bác gặp nó ?"

 

"Em họ?" Đoạn Hâm sững sờ một chút, lập tức trong đầu hiện lên một khuôn mặt. Cậu thấy hứng thú, gật đầu: "Được ạ, cháu cùng bác."

 

Hai trở về nhà họ Đoạn. Tuy Đoạn Hâm mắc bệnh sạch sẽ như bố , nhưng dù cũng bệnh viện, gặp c.h.ế.t, nên vẫn về phòng tắm rửa một cái. Khi ngoài thì Đoạn Khiêm Dương vẫn xong, bèn dài sô pha đợi.

 

"Cháu bệnh viện ?" Ông cụ Đoạn giúp việc đẩy từ phòng bên , thấy Đoạn Hâm liền hỏi.

 

Do di chứng tai biến mấy năm nên miệng ông méo, giọng cũng ậm ừ rõ, nếu chú ý thể sẽ hiểu.

 

"À, cháu về cùng bác cả. Bác cả bảo đưa cháu gặp em họ, cháu đang đợi bác xuống đây ạ." Đoạn Hâm trả lời, cũng thẳng dậy, kẻo ông nội nghiêm khắc mắng , .

 

Em họ?

 

Ánh mắt ông cụ Đoạn lóe lên.

 

Trước rạng sáng cập nhật 20 chương, 12 giờ trưa mai 15 chương, chiều đến tối 5 chương, cả ngày cộng hơn 40 chương, chỉ nhiều hơn chứ ít ~ Các tình yêu nhớ bỏ phiếu nhé, uổng công Tạp Tạp thức trắng mấy đêm bản thảo nha ~ ^_^

 

 

Loading...