Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1362: Tân Miêu cũng là Phùng Niên Niên (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-08 08:06:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi bác sĩ , bà Tân vẫn đang lau mồ hôi mặt cho Tân Miêu. Ông Tân bên cạnh , trong lòng khó chịu như ai cấu xé.

 

Ông ướm lời: "Chồi Non con bé..."

 

"Ông Tân, ông đừng mà mơ tưởng! sẽ đưa con gái bệnh viện tâm thần . Ông mà đưa, thì đưa cả luôn ." Bà Tân tuy ngẩng đầu chồng, nhưng mở miệng chặn họng ông Tân cứng ngắc.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Ông Tân thở dài một . Thật ông nào nỡ lòng nào, chỉ là Tân Miêu cứ năm bảy lượt tự tổn thương như , ông cũng đau lòng chứ.

 

Nhìn bà Tân xắn tay áo Tân Miêu lên, để lộ chằng chịt những vết sẹo tự hại cũ mới, ông Tân cảm thấy trong lòng như tảng đá đè nặng, trĩu xuống. Ông thực sự thể ở trong phòng bệnh thêm nữa, chắp tay lưng ngoài hút t.h.u.ố.c.

 

Sau khi ông Tân khỏi, nước mắt đong đầy hốc mắt bà Tân từ nãy giờ mới tuôn rơi lã chã.

 

những vết d.a.o cứa, vết cào cấu chi chít tay Tân Miêu, giọng nghẹn ngào: "Chồi Non , sẽ bỏ rơi con , con đừng lo lắng. Nếu ai dám đưa con bệnh viện tâm thần, sẽ liều mạng với kẻ đó."

 

rơi lệ, nước mắt nóng hổi rơi xuống cánh tay trần của Tân Miêu.

 

Tân Miêu như những giọt nước mắt nóng hổi kinh động, lông mi run rẩy, đó từ từ mở mắt.

 

Nguyễn Kiều Kiều đang ngay bên cạnh quan sát, vì đầu Tân Miêu nghiêng về phía cô, cho nên Tân Miêu mở mắt liền chạm ngay ánh của cô.

 

Tân Miêu về phía cô, nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia lạ lẫm.

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng chớp mắt. Sao cô cảm giác cô Tân thấy nhỉ?

 

Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiều Kiều liền thè lưỡi mặt quỷ với cô bé, đồng thời khua tay mặt cô bé.

 

Tân Miêu phản ứng gì thừa thãi, mà đầu , về phía bà Tân ở bên , khẽ gọi: "Mẹ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1362-tan-mieu-cung-la-phung-nien-nien-1.html.]

 

"Chồi Non, con tỉnh ? Có chỗ nào khó chịu , cần gọi bác sĩ cho con ?" Bà Tân thấy con tỉnh, vội vàng dùng mu bàn tay quệt nước mắt, dậy lo lắng hỏi.

 

Tân Miêu lắc đầu, nâng bàn tay đầy sẹo lên, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho bà: "Mẹ, đừng , con ."

 

Tân Miêu thừa hưởng vẻ mong manh của bà Tân, hiện tại cấp cứu xong, dáng vẻ càng thêm yếu đuối đáng thương, khiến mà đau lòng.

 

Tim bà Tân như vỡ vụn.

 

Bà nắm lấy tay Tân Miêu, giọng run run: "Chồi Non , tại con tự khổ như ? Con hứa với mà? Sẽ bao giờ tổn thương bản nữa."

 

Tân Miêu vẻ mặt đau khổ của bà Tân, rũ mi mắt xuống: "Người tổn thương bản là con."

 

"Chồi Non!"

 

"Thôi , con tin." Tân Miêu cũng chẳng nhiều, chán nản rút tay về, : "Mẹ về , con ở một . Yên tâm , trong thời gian ngắn con sẽ tự sát ."

 

Ít nhất là khi cô bé chủ cơ thể thì sẽ .

 

Còn những chuyện khác, Tân Miêu thực sự bất lực chẳng nhiều. Dù bao nhiêu thì trong nhà cũng chẳng ai tin, ngay cả yêu thương chiều chuộng cô bé nhất là bà Tân cũng chỉ coi đó là lúc cô bé phát bệnh tâm thần.

 

"Không , mệt, ở đây với con, con ngủ ." Bà Tân yên tâm , khi giúp việc trong nhà đến, bà dám rời nửa bước.

 

Tân Miêu cũng lười quản bà, đầu chỗ khác. khi đầu dường như nhớ điều gì, mí mắt run run, nhưng vẫn ngước lên .

 

Chúc ngủ ngon ~~

 

 

Loading...