Làm mà c.h.ế.t một chút điềm báo nào thế ?
Nguyễn Kiều Kiều thực sự nghĩ mãi thông, ngơ ngẩn ở đó hồi lâu vẫn hồn. Nghĩ đến việc c.h.ế.t, phản ứng của nhà sẽ đau đớn nhường nào, cô càng thấy khó chịu khôn tả.
Cô thể chấp nhận sự thật , tin ma quỷ, định cầm lấy điện thoại gọi về nhà. tay vươn , cô chỉ thấy bàn tay hết đến khác xuyên qua chiếc điện thoại, cách nào cũng cầm lên .
Cũng thử bao nhiêu , cuối cùng cô đành bỏ cuộc.
Thất thần bước khỏi văn phòng bác sĩ, cô xổm xuống dựa tường. Nhìn thấy nhà bệnh nhân vẫn đang túc trực cửa phòng cấp cứu, nước mắt cô đong đầy hốc mắt.
Ông trời đối xử với cô quá tệ bạc ? Tại c.h.ế.t cũng cho cô c.h.ế.t bên cạnh , bắt cô chạy đến cái nơi xa lạ .
Trong lúc Nguyễn Kiều Kiều đang chìm đắm trong bi thương thể kìm nén, cửa phòng cấp cứu bên mở . Người phụ nữ đang đau khổ lập tức đón đầu, sốt ruột hỏi: "Bác sĩ, thế nào ? Chồi Non của ?"
Chồi Non?
"Bà Tân, chúng phòng bệnh rõ hơn nhé." Bác sĩ tháo khẩu trang mặt xuống , đồng thời hiệu cho y tá đẩy giường bệnh phòng bệnh.
Bà Tân vội vàng gật đầu lia lịa, dùng khăn tay lau nước mắt nơi khóe mắt. Người đàn ông bên cạnh ôm lấy vai bà, vỗ nhẹ trấn an, đó dìu bà cùng về phía phòng bệnh.
Chồi Non? Bà Tân?
Nguyễn Kiều Kiều chợt ngẩng phắt đầu lên.
Đó chẳng là mà Tư trong cơ thể hai linh hồn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1361-ly-hon-luc-nua-dem-10.html.]
Nguyễn Kiều Kiều chẳng còn tâm trí mà đau buồn nữa, lập tức dậy theo.
Trong phòng bệnh, mấy cô y tá hợp sức chuyển từ cáng cứu thương sang giường bệnh. Vừa đặt xong, phụ nữ liền nhào tới, đau lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của giường.
Nguyễn Kiều Kiều đến đối diện họ, nghiêm túc giường bệnh, phát hiện quả nhiên chính là Tân Miêu. So với hơn hai năm , sắc mặt cô bé càng kém hơn.
Chẳng lẽ là nhảy sông tự t.ử?
Bà Tân cầm khăn tay nhẹ nhàng lau khuôn mặt tái nhợt của Tân Miêu, mặt tràn đầy vẻ xót xa. Ông Tân cũng lo lắng thoáng qua, đó đầu hỏi bác sĩ: "Bác sĩ Khang, con gái thế nào ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bác sĩ Khang bất đắc dĩ : "Sức khỏe của cô Tân tạm thời gì đáng ngại. Chỉ là về phương diện tinh thần... đề nghị ông Tân nên tính toán khác thì hơn."
Bác sĩ Khang bác sĩ cho Tân Miêu nhiều năm, mấy năm nay cô bé tự hủy hoại cơ thể khỏe mạnh của thành thế , ông cũng thực sự bất lực.
Ông chỉ một đề nghị gia đình họ Tân đưa Tân Miêu viện điều dưỡng đặc biệt, nơi đó chuyên gia chăm sóc và giám sát, cũng sông hồ dư thừa nào để Tân Miêu nhảy xuống.
nhà họ Tân cứ luyến tiếc mãi, mấy năm nay cứ lữa chịu đưa , dẫn đến việc Tân Miêu hiện tại chỉ dừng ở nhảy sông tự t.ử, mà chỉ cần cơ hội là sẽ tìm cách để kết liễu đời .
Ông Tân chỉ cảm thấy nghẹn lời.
Tuy rằng Tân Miêu một trai một gái, nhưng cô con gái út luôn là cục cưng ông và vợ nâng như trứng hứng như hoa, nỡ đưa bệnh viện tâm thần chứ.
Huống chi bình thường chỉ cần con gái út tỉnh táo, nó ngoan ngoãn như , căn bản giống bệnh tâm thần chút nào. Cái viện điều dưỡng gì đó ông cũng khảo sát , bên trong là điên điên khùng khùng, bảo ông đem đứa con gái nhỏ bé của ném đó, ông thật sự đành lòng.
Bác sĩ Khang thấy phản ứng của vợ chồng nhà họ Tân liền khuyên bảo vô ích, cũng nhiều thêm, dặn dò vài câu rời .