Hơn nữa còn là nửa đêm nửa hôm, rốt cuộc tại cô ở đây?
Đang lúc hoang mang, cô thấy cách đó xa truyền đến tiếng ồn ào, tiếng lóc.
Nguyễn Kiều Kiều nghĩ ngợi một lát quyết định về phía đó xem . Trước tiên xác định xem đây là và tìm cách liên lạc với nhà .
Lần theo tiếng động, Nguyễn Kiều Kiều phát hiện đó là một bệnh viện. Tiếng ồn ào là do xe cấp cứu tới. Cô thấy mấy bác sĩ y tá khiêng cáng từ xe xuống, chạy vội cổng bệnh viện. Trên xe cũng mấy xuống theo, chắc là nhà bệnh nhân, họ chạy theo cáng, trong đó một phụ nữ thương tâm.
Nơi như bệnh viện chắc chắn điện thoại. Nguyễn Kiều Kiều mau ch.óng về nhà nên cũng theo họ. Cô thấy cáng đẩy phòng cấp cứu, còn mấy nhà thì chờ bên ngoài đầy lo lắng.
Nguyễn Kiều Kiều mấy nhà bệnh nhân đó, cảm thấy họ trông quen quen nhưng nghĩ mãi gặp ở .
Cô thu hồi tầm mắt, nghiêm túc tìm phòng trực bác sĩ dọc hành lang. Cuối cùng cô cũng tìm thấy một phòng ở gần cuối hành lang.
Cô ghé đầu trong, thấy một cô y tá trẻ đang bàn việc gì đó. Trên cái bàn cạnh cô khéo một chiếc điện thoại.
Mắt Nguyễn Kiều Kiều sáng rực lên. Cô nhớ điện thoại của ba , chỉ cần hỏi xem đây là bệnh viện nào gọi ông đến đón là .
Nguyễn Kiều Kiều mừng rỡ, vội vàng đưa tay gõ cửa.
Để phiền , cô cố ý gõ nhẹ nhàng, chỉ ba cái.
Cô y tá bên trong phản ứng gì, mấy nhà bệnh nhân đợi bên ngoài phòng cấp cứu cũng ai để ý.
Nguyễn Kiều Kiều mím môi, nghĩ thầm lẽ gõ nhỏ quá?
Cô tăng lực đạo gõ thêm ba cái nữa, đồng thời lên tiếng gọi: "Xin chào, phiền một chút ạ."
"......" Im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1360-ly-hon-luc-nua-dem-9.html.]
Người trong phòng vẫn phản ứng, bên ngoài cũng .
Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày. Chẳng lẽ giọng cô vẫn bé quá? Tuy ban đêm nên ồn nhưng cô cố tình gõ cửa to hơn nhiều mà.
Kỳ lạ là cả trong lẫn ngoài đều ai phản ứng .
Rốt cuộc là chuyện gì thế ?
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc bước trong vài bước, đến mặt cô y tá, cúi thấp giọng : "Chị ơi phiền một chút, em thể mượn điện thoại bệnh viện dùng nhờ ạ?"
Lần cô y tá ngẩng đầu lên. kịp để Nguyễn Kiều Kiều vui mừng, cô dậy về hướng khác, đến góc tường xách phích nước nóng rót cốc , cúi đầu uống vài ngụm đặt xuống, chỗ tiếp tục chép bệnh án.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Từ đầu đến cuối cô hề phản ứng Nguyễn Kiều Kiều, thậm chí liếc mắt cô một cái cũng .
Nguyễn Kiều Kiều khó chịu nhíu mày. Thế thì bất lịch sự quá, dù cho mượn cũng thể lờ như thấy chứ?
Cô chút bực bội bước tới, định vỗ vai cô y tá để gọi. Kết quả tay chạm , cô sững sờ thấy bàn tay xuyên thẳng qua cơ thể cô y tá!
Đầu óc Nguyễn Kiều Kiều trống rỗng.
Mặt cô tái nhợt trong nháy mắt, đồng t.ử co rút mạnh.
Sao... thế ?
Chẳng lẽ... cô, cô c.h.ế.t ư?!!
Tạp Tạp hiểu tâm trạng tiếp của các bạn. Như Tạp Tạp đây, truyện đến đăng đến đó, mạch truyện phát triển tự nhiên, thể đoán chỗ nào sẽ dừng gây cấn. Cốt truyện hai ngày nay đang cao trào nên dừng ở cũng sẽ khiến cảm thấy hụt hẫng. Mong một độc giả giục truyện một cách lý trí, ăn lịch sự, truyện văn minh, tôn trọng tác giả. Cảm ơn .
Tối nay sẽ chương mới nhé ~