Ông cụ Thư lải nhải ngừng, đến lúc Nguyễn Kiều Kiều ôm bình sữa bà Nguyễn Lâm đưa cho, ông vẫn còn .
Nguyễn Kiều Kiều tai qua tai , dù cũng chẳng để ý, chỉ ôm bình sữa mút chùn chụt ngon lành.
Ngược Hứa Tư bên cạnh nổi nữa, lên tiếng nhắc: "Ông ngoại, ông thế Kiều Kiều dễ sặc sữa đấy."
"......" Ông cụ Thư đang thao thao bất tuyệt lập tức im bặt.
Ông gì nữa, chỉ dùng đôi mắt đáng thương vô cùng Nguyễn Kiều Kiều.
"Ba, Kiều Kiều sẽ nhận ba ." Thư Khiết đoán suy nghĩ của ông, bất đắc dĩ .
"Thật ?" Ông cụ Thư chắc chắn Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều đang uống sữa thỏa mãn chỉ chớp mắt vô tội, chẳng gì.
Lúc bên ngoài truyền đến tiếng ô tô, Nguyễn Kiến Quốc đang dạo bên ngoài bước .
"Ba, bên ngoài chiếc xe tải lớn đến, bảo là đồ ba mua."
"À, là mua đấy, bảo họ chuyển hết ." Ông cụ Thư , đầu tiên Nguyễn Kiều Kiều một cái đầy bí hiểm mới trả lời.
Nguyễn Kiến Quốc gật đầu, ngoài.
Thư Khiết ôm Nguyễn Kiều Kiều, lờ mờ đoán gì đó, nhíu mày ông cụ Thư: "Ba, ba mua lung tung cái gì đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1341-mot-cuc-bong-vang-ong-8.html.]
"Nói bậy, là mua lung tung, mua cho Kiều Kiều, mua cho con ." Ông cụ Thư trừng mắt phản bác, nhưng sang chuyện với Nguyễn Kiều Kiều đổi ngay một bộ mặt khác.
"Kiều Kiều , mau uống , uống xong xem ông ngoại mua đồ gì cho cháu , là mua cho cháu đấy."
"Meo?" Nguyễn Kiều Kiều thành công thu hút sự chú ý, uống sữa cũng tập trung nữa, đầu tò mò ngoài.
"Uống nốt chỗ xem cũng muộn." Thư Khiết nhíu mày dỗ dành.
" đúng đúng, uống nhiều , giờ bé quá." Ông cụ Thư phụ họa theo, giờ bắt đầu thấy cô bé quá.
"Meo meo." Không đúng, sáng nay ông thế.
"Thích uống sữa đúng , lát nữa ông ngoại cho mua thật nhiều về, cháu uống bao nhiêu cũng ." Ông cụ Thư giả vờ thấy ánh mắt lên án của cô.
Chờ Nguyễn Kiều Kiều uống hết chút sữa cuối cùng, rốt cuộc cũng xem. Khi cô Hứa Tư bế , ông cụ Thư bên cạnh cứ nháy mắt liên tục.
Hy vọng Hứa Tư điều một chút, chủ động đưa Nguyễn Kiều Kiều cho ông bế một cái.
Hứa Tư quả thực nhận tín hiệu từ ánh mắt ông, nhưng vờ như thấy, ôm Nguyễn Kiều Kiều thẳng ngoài, ông cụ Thư tức đến thổi râu trừng mắt. Thằng nhóc càng lớn càng đáng ghét, chẳng đáng yêu chút nào.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều Hứa Tư bế ngoài, dù cũng coi như là con mèo từng trải sự đời, nhưng đống ngựa gỗ, đồ chơi bày la liệt khắp sân, cô vẫn kìm trợn tròn mắt.
Thời đại thực đồ chơi cho thú cưng, cho nên đồ ông cụ Thư mua là ngựa gỗ, nôi lắc... dành cho trẻ con 2-3 tuổi, bên treo mấy thứ đồ chơi leng keng. Giờ mấy thứ bày đầy sân, trông đến là choáng ngợp.
Càng câm nín hơn là trong đó mấy cái thùng gỗ, bốc lên mùi tanh nồng nặc. Dù Nguyễn Kiều Kiều hiện tại là mèo, cũng trong đó đựng cái gì!