Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1338: Một cục bông vàng óng (5)

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:12:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để chào đón đứa cháu ngoại cưng đến, ông cụ Thư chuẩn từ sớm bao nhiêu đồ ăn ngon, đồ chơi , chỉ chờ Nguyễn Kiều Kiều xuất hiện.

 

Kết quả cháu đến thật, nhưng biến thành một con mèo. Biến thành mèo thì thôi , thế mà còn nhớ ông.

 

Ông cụ Thư cảm thấy trời đất như sụp đổ. Sau khi rõ chân tướng từ Thư Khiết, ông phẩy tay, dậy về phòng , khi đóng cửa còn : "Mọi đừng , để yên tĩnh một lát."

 

Người già rốt cuộc cũng tuổi , bà Nguyễn Lâm thấy ông như chút lo lắng hỏi Thư Khiết: "Ba cô chứ?"

 

Thư Khiết thấy ông cụ Thư như cũng lo, bèn gõ cửa hỏi vọng : "Ba ơi, cần gọi bác sĩ đến xem ạ?"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Đừng ồn, để yên tĩnh!" Ông cụ Thư hét vọng , giọng vẫn sang sảng.

 

"......" Thư Vi theo vỗ vỗ tay Thư Khiết, : "Thôi kệ ba, già , khả năng tiếp nhận cái mới bằng trẻ, cứ cho ba chút thời gian."

 

Thư Khiết nghĩ cũng chỉ đành như .

 

Tuy rằng tàu hỏa đúng là ngủ suốt, nhưng mãi cái giường chật hẹp cũng mệt mỏi. Thư Vi một bên sắp xếp cho nhà họ Nguyễn nghỉ ngơi, một bên bảo giúp việc chuẩn đồ ăn.

 

Còn hai tiếng nữa mới đến trưa, đủ để chợp mắt một lát.

 

Sau khi nhà họ Nguyễn về phòng, phòng khách lập tức trở nên vắng vẻ. Thư Vi và Tần Kình ngày mai lễ đính hôn, bận tối mặt tối mũi, cơm trưa ăn ở đây, sắp xếp xong xuôi là ngay.

 

Điều họ là, khi phòng khách yên tĩnh trở , ông cụ Thư liền lén lút mở cửa, cầm điện thoại bàn trong phòng khách gọi liền tù tì mười mấy cuộc, giọng cố tình hạ thấp như sợ ai thấy.

 

Nguyễn Kiều Kiều căn bản ngủ, là về phòng ngủ thực chỉ để lớn gian chuyện riêng. Giờ thấy bên ngoài vắng lặng, cô liền cùng Hứa Tư dạo ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1338-mot-cuc-bong-vang-ong-5.html.]

Vừa tới nơi liền thấy ông cụ Thư đang gọi điện thoại lầu. Cô tò mò chớp mắt, cố gắng vểnh tai , loáng thoáng chỉ cái gì mà "cá", "đồ vật" gì đó.

 

Định cho rõ thì ông cụ Thư cúp máy, vẻ mặt mãn nguyện về phòng. Lúc đến gần cầu thang, ông còn ma xui quỷ khiến ngước lên một cái.

 

Nguyễn Kiều Kiều theo bản năng lùi vài bước, đụng trúng chân Hứa Tư.

 

"Sao thế?" Hứa Tư hỏi, định xuống lầu.

 

Nguyễn Kiều Kiều vội vàng lắc đầu hiệu đừng .

 

Ông cụ Thư lãng tai, thấy tiếng Hứa Tư, tưởng hành động thần quỷ , liền chắp tay lưng vui vẻ về phòng.

 

Đến khi lầu vang lên tiếng đóng cửa, Nguyễn Kiều Kiều mới vươn cổ xuống.

 

"Meo?" Ông già gì thế nhỉ?

 

Cô lẩm bẩm gãi gãi râu.

 

"Không xuống dạo ?" Hứa Tư bế cô lên, xuống lầu.

 

"Meo." Ưm, dạo.

 

Hai ngày nay nhốt tàu hỏa bí bách quá, giờ cô ngủ nên vận động chút.

 

Sân vườn nhà họ Thư lớn. Nguyễn Kiều Kiều chân ngắn béo, dạo quanh cái hồ lầu hai vòng hết . Chưa đầy hai mươi phút , khi bế nhà cô lăn ngủ thật.

 

 

Loading...