Ông cụ Thư theo hướng tiếng mèo kêu, liền thấy Hứa Tư đang ôm một con mèo con bé xíu, một cục bông vàng óng, lập tức nhíu mày.
Ông cụ Thư cả đời cứng rắn, ghét nhất đàn ông con trai nuôi thú cưng, cho rằng việc chỉ khiến mê mất hết ý chí, cho nên thẳng: "Mau vứt , con trai con đứa ôm cái của nợ thể thống gì!"
Nói xong câu , nhớ tới vẫn thấy cô cháu gái cưng của , ông sầm mặt hỏi Nguyễn Kiến Quốc: "Kiều Kiều ? Anh giấu con bé ở ?"
Cứ như Nguyễn Kiến Quốc thể thu nhỏ Nguyễn Kiều Kiều giấu trong túi áo bằng.
Ông rằng cái "cục bông vàng óng" đang ông ghét bỏ c.h.ế.t chính là "chính chủ" mà ông đang mong ngóng.
"......" Nguyễn Kiều Kiều - cái "của nợ" trong mắt ông.
Cuối cùng cô cũng hiểu thế nào là lời đồn thể tin. Ông già mắt nào giống lời cô , yêu cô đến mức chịu cơ chứ?!
Từ lúc nhập xác mèo , Nguyễn Kiều Kiều từng chịu uất ức như . Cô lặng lẽ thu móng vuốt nhỏ, đầu , rúc lòng Hứa Tư, tỏ vẻ cô đang tự kỷ.
Thư Khiết mà đau lòng bất đắc dĩ, nhưng ở đây ít giúp việc, Lương Vĩ Ngạn cũng đang ở đó, tiện rõ, đành bảo: "Ba, chuyện của Kiều Kiều nhà con với ba , chúng ."
"Sao nhà mới , con cứ cháu gái ngoan của đến !" Ông cụ Thư chịu, hỏi thẳng.
"Có đến." Thư Khiết trả lời, khoác tay ông, nữa: "Ba, ba cứ bình tĩnh , lát nữa con sẽ giải thích với ba."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1335-mot-cuc-bong-vang-ong-2.html.]
"Đến , là gặp khác ?" Ông cụ Thư kéo trong, miệng vẫn lẩm bẩm đầy nghi ngờ, nghĩ xem ở Bắc đô còn ai quan trọng hơn ông để Nguyễn Kiều Kiều gặp .
Nghĩ một vòng cũng ai, ông càng thêm vui.
Khóe mắt liếc thấy Hứa Tư phía vẫn ôm khư khư con mèo con , hề ý định bỏ xuống, ông thấy ngứa mắt, đầu chỉ con mèo mắng: "Cái cục bông vàng óng béo ú , là giống ham ăn biếng , cháu ôm nó gì, mau thả . Vừa mấy hôm trong sân mấy con chuột, để nó bắt, mèo thì dáng mèo..."
Thấy ông cụ Thư càng càng quá đáng, Nguyễn Kiều Kiều rúc trong lòng Hứa Tư cụp cả tai xuống, vội vàng kéo kéo tay áo .
Ông cụ Thư chỉ thấy khó hiểu, còn tưởng cô bé thích ông mắng Hứa Tư, nghĩ con trai tầm tuổi dễ nảy sinh tâm lý phản nghịch, bèn giọng thấm thía: "Tiểu Tư , ông ngoại khắt khe với cháu, chỉ là cháu Kiều Kiều, cháu là con trai ? Con trai thì sự mạnh mẽ của con trai, ôm con mèo ẻo lả lắm, lớn lên cháu sẽ hiểu."
"......" Nguyễn Kiều Kiều - cục bông vàng óng béo ú.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tốt lắm, đặc biệt ! Cô chẳng những là "cái của nợ", mà còn là "cục bông vàng óng béo ú"! Béo! Ú!
Vào đến phòng khách, ông cụ Thư Thư Khiết đỡ xuống, tức giận liếc một cái: "Ta xem các con định cái hoa cái gì đây."
Thư Khiết nhẹ, đó về phía Lương Vĩ Ngạn. Lương Vĩ Ngạn hiểu ý ngay, gật đầu chào hỏi bà Nguyễn Lâm và rời .
Thư Khiết cho giúp việc trong nhà lui hết, đến khi phòng khách chỉ còn nhà .
Bà mới chỉ con mèo con : "Ba, Kiều Kiều ở đây."