"Đừng sợ." Hứa Tư khẽ giọng trấn an.
Trước vì mang t.ử kiếp, sự tồn tại của nhà họ Phùng quả thật là mối đe dọa với Nguyễn Kiều Kiều.
hiện tại Nguyễn Kiều Kiều qua t.ử kiếp, Phùng Niên Niên cho dù gì cũng xem ả bản lĩnh đó , và đồng ý .
"Ngủ ." Hứa Tư dịu dàng xoa đầu cô, cúi xuống hôn lên trán cô một cái, giấu cô kỹ trong lòng. Lúc Nguyễn Kiều Kiều mới lim dim mắt.
Thực nghĩ thì cũng chẳng gì đáng sợ, cô c.h.ế.t cũng c.h.ế.t một , giờ thành một con mèo, còn thể gặp tình huống nào tồi tệ hơn thế nữa chứ?
Nghĩ , Nguyễn Kiều Kiều an tâm, chìm giấc ngủ nhanh.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều hiện tại vẫn là mèo con, ham ngủ. Giấc cô ngủ một mạch đến trưa cũng dậy. Nhà họ Nguyễn cũng ai gọi cô, mãi đến hơn 3 giờ chiều, Nguyễn Kiều Kiều mới tự tỉnh.
Bà Nguyễn Lâm lập tức pha sữa dê. Vì lấy nước sôi từ bình tàu, nhiệt độ cao nên bà đặt bình sữa cốc nước lạnh để nguội bớt.
Khi Thư Khiết bế Nguyễn Kiều Kiều từ nhà vệ sinh về thì sữa dê cũng nguội tầm. Bà Nguyễn Lâm dùng khăn lau khô bình sữa mới đưa qua, còn sợ cô cầm nên cẩn thận dùng tay đỡ giúp.
Người đàn ông trung niên bên cạnh chứng kiến bộ quá trình, nữa kinh ngạc cảm thán việc nhà họ Nguyễn sủng ái một con mèo đến mức . Ông tò mò hỏi: "Thím Nguyễn, con gái thím bao nhiêu tuổi ? Nghe là Bắc đô chữa bệnh? Có tiện hỏi là bệnh gì ạ?"
"Hại, cũng chẳng bệnh gì to tát, chỉ là ông ngoại con bé bảo y tế ở Bắc đô hơn nên mới đón , bảo là tẩm bổ cho khỏe. Con bé năm nay mười hai ."
Bà Nguyễn Lâm trả lời, đó bất động thanh sắc ném câu hỏi: " , nãy bảo cũng con gái, cháu nó bao nhiêu tuổi ?"
"Thế thì khéo quá, con gái cũng mười hai, sang năm là mười ba." Người đàn ông trung niên ngạc nhiên , dường như cảm thấy kỳ lạ vì quá nhiều điểm trùng hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1332-cha-cua-phung-nien-nien-4.html.]
Còn nhà họ Nguyễn trong lòng đều chùng xuống.
Chỉ là vì chuẩn tâm lý nên mặt biểu lộ .
Bà Nguyễn Lâm thừa thắng xông lên hỏi: "Cậu chỉ một mụn con gái thôi ?"
Lần , đàn ông trung niên trả lời ngay.
Ông trầm mặc.
Sắc mặt trở nên chút xám xịt.
Hồi lâu , ông mới : "Không , một đứa con trai, nhưng xảy chút chuyện ngoài ý nên mất ..." Nói đến đây, ông im lặng, vẻ mặt trở nên bi thương.
Trong gia tộc họ Phùng, tuy con cháu đông đúc, gia tộc lớn mạnh, nhưng chi của ông vẫn luôn độc đinh. Khó khăn lắm đến đời ông mới chút khởi sắc, nếp tẻ, còn là long phụng thai.
Ai ngờ 6 năm xảy t.a.i n.ạ.n đó, ông mất đứa con trai nối dõi tông đường duy nhất, chỉ còn một mụn con gái.
Mà đứa con gái , ông và vợ đều coi như trân bảo, nhưng mà... Nghĩ đến tình trạng hiện tại của con gái, khuôn mặt đàn ông trung niên phủ đầy sầu lo.
Gia đình ông lâu về Nguyên Túc. Lần trở về vốn định tảo mộ cho con trai khuất, kết quả xảy chuyện. Nghĩ đến đứa cháu họ xa mới mất cách đây lâu, lòng đàn ông trung niên nặng trĩu.
Mấy năm nay, nhà họ Phùng chọc sát tinh phương nào, tính cả con trai ông thì trong 6 năm c.h.ế.t bốn , nào cũng đến tuổi thành niên, và đều c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n bất ngờ.