"Phụt."
Vốn dĩ ít chướng mắt cái tật hễ mở miệng là xin xỏ của góa phụ Trương, giờ thấy bà bà Nguyễn Lâm dập cho xanh mét mặt mày thì nhịn mà bật , vai run lên bần bật.
Góa phụ Trương đầu tiên là Thịt Thịt dọa cho sựng , hồn xong thì tức điên , c.h.ử.i ầm lên. nghĩ đến phận địa vị nhà họ Nguyễn, cùng với đám con trai đông đúc nhà đó, bà đành nín nhịn dám ho he, chỉ nén giận đến tức n.g.ự.c, hồi lâu mới thốt một câu.
"Chỉ là một con mèo rách thôi mà, cần thiết thế ?!!" Một lúc , bà mấp máy môi hừ nhỏ.
"Cô xem cần thiết ? Đây là bảo bối nhà , còn thằng nhãi rách nhà cô, một vạn đứa cũng đổi một cái móng vuốt của bảo bối nhà !"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bà Nguyễn Lâm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt cực kỳ cao ngạo liếc góa phụ Trương một cái, dắt Thịt Thịt ngẩng cao đầu bước .
Nguyễn Kiều Kiều đầu Thịt Thịt càng ngẩng cao cái đầu nhỏ, tỏ vẻ là con mèo bảo bối mà một vạn thằng nhóc cũng đổi .
Nhìn một một sói một mèo xa, góa phụ Trương tức c.h.ế.t, ngặt nỗi vẫn kiêng dè nhà họ Nguyễn nên chẳng dám c.h.ử.i câu nào, chỉ tự tức đến suýt tắt thở.
Còn những vây quanh tán gẫu cũng tản hết, chẳng ai thèm để ý đến bà , thậm chí ít còn thấy hả vì cuối cùng cũng trị cái thói xin xỏ của góa phụ Trương!
Rời khỏi đám đông, bà Nguyễn Lâm thấy xung quanh vắng liền hỏi Nguyễn Kiều Kiều: "Cục cưng vững , cần bà bế nào?"
"Meo!" Không cần ạ.
Nguyễn Kiều Kiều lắc lắc cái đầu nhỏ. Trán Thịt Thịt đủ rộng, cõng một nắm tay như cô là chuyện dễ như trở bàn tay, mà cô cũng thích ngắm cảnh ở góc độ , một phong vị riêng nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1314-thu-linh-meo-6.html.]
"Được , nếu vững thì bảo bà nhé." Bà Nguyễn Lâm chiều chuộng, xoa xoa đầu nhỏ của cô.
Thịt Thịt hồi còn ở quê là thủ lĩnh của đám ch.ó trong làng.
Bây giờ lên thành phố, uy danh đó càng đổi. Suốt dọc đường , hễ gặp con ch.ó nào là chúng tự động theo Thịt Thịt hướng về phía chợ.
Ban đầu bà Nguyễn Lâm để ý, vì Thịt Thịt bám bà như hình với bóng thế , nó thích tự chạy nhảy, quanh đây đều quen mặt nên gì nguy hiểm.
Lần nó sát bên bà, bà chỉ chú ý đến Nguyễn Kiều Kiều, ngờ khi đến chợ, thấy tiếng bàn tán xung quanh mới phát hiện lưng họ thế mà lố nhố theo cả mười mấy hai mươi con ch.ó.
Cụ thể bao nhiêu con bà đếm xuể, chỉ là một bầy lớn.
Đám ch.ó đó cũng gần, chỉ theo xa gần, ánh mắt đều đổ dồn lên Thịt Thịt, đúng hơn là lên Nguyễn Kiều Kiều.
"Thím ơi, thím ngoài thế oai phong quá nhỉ, ha ha ha..." Một bán hàng rong bày sạp ở cửa chợ bật .
Trước bà Nguyễn Lâm chợ, cũng thường dắt Thịt Thịt theo, nhưng cảnh tượng thế đúng là đầu tiên thấy.
Không ít bán rau và chợ đều ném tới ánh mắt kinh ngạc.
Nguyễn Kiều Kiều cũng phát hiện cảnh , cô lập tức ưỡn thẳng , ngẩng đầu bầy ch.ó đông đúc . Máu ham vui nổi lên, cô giơ móng vuốt nhỏ chào đám ch.ó: "Meo meo."
Không chào thì thôi, chào một cái như bật công tắc, tất cả đám ch.ó lập tức sủa vang, đuôi vẫy tít thò lò như cánh quạt trực thăng, chỉ hận thể bay lên !