"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Nhìn con "chó thịt viên"... , con sói đôi mắt xanh biếc đang bộ mặt nịnh nọt mắt, cô câm nín.
Trước rốt cuộc cô nghĩ quẩn thế nào mà nuôi một con sói béo ú như cục thịt thế chứ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hay là vì đây là quà Hứa Tư tặng nên cô mới miễn cưỡng nhận lấy?
"Kiều Kiều xuống chơi với nó một lát ?"
"Meo meo meo meo meo..." Không ...
Nguyễn Kiều Kiều lắc cái đầu nhỏ mạnh đến mức suýt rơi cả . Trước mắt là một con sói béo, một cái móng vuốt của nó còn to hơn cả cô, còn ngốc nghếch chỉ thiếu nước chảy nước dãi ròng ròng. Thật sự quá phù hợp với thẩm mỹ của cô, cô chơi với nó.
"Vậy ." Sự kháng cự của Nguyễn Kiều Kiều quá rõ ràng, bà Nguyễn Lâm đành từ bỏ. Bà ôm cô dọn dẹp, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu.
Còn chú sói thịt viên ghét bỏ chỉ thể tủi theo bà cháu hai như hình với bóng suốt cả buổi.
Nguyễn Kiều Kiều thấy bà Nguyễn Lâm bế việc tiện, liền chủ động chỉ chiếc tạp dề nấu cơm n.g.ự.c bà. Phía tạp dề một cái túi nhỏ, qua vẻ đủ để đựng cô.
Tuy rằng ngôn ngữ bất đồng, nhưng hai bà cháu cực kỳ ăn ý. Nguyễn Kiều Kiều chỉ cần hiệu, bà Nguyễn Lâm liền hiểu ngay. Bà tủm tỉm đặt cô trong túi tạp dề, nhờ mà việc cũng linh hoạt hơn hẳn.
Ở một diễn biến khác, Nguyễn Hạo cũng khỏi nhà lâu khi Hứa Tư rời . Hai hẹn , bất ngờ gặp tại cùng một địa điểm.
Đó là nơi ở hiện tại của vị đại sư .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1303-cuoc-doi-meo-duoc-ca-nha-cung-chieu-5.html.]
Đại sư ở tại nhà khách. Nguyễn Hạo hỏi nhân viên nhà khách tìm đến nơi, vặn thấy Hứa Tư từ bên trong .
Cả hai đại khái đều ngờ sẽ gặp ở đây nên đều khựng một chút.
Tuy Hứa Tư sống ở nhà họ Nguyễn 6 năm, nhưng Nguyễn Hạo và nhiều giao tiếp. Cầu nối giữa họ luôn là Nguyễn Kiều Kiều. Ấn tượng của Nguyễn Hạo về Hứa Tư cũng chỉ dừng ở mức là bạn chơi cùng của em gái .
Hiện tại hai gặp ở chốn , ý nghĩa đằng cần cũng hiểu.
Hai gì. Đại sư trong phòng dường như cảm nhận , mở cửa .
Nhìn thấy Nguyễn Hạo, mang khí vận cực phẩm khiến ông ấn tượng sâu sắc, sang thiếu niên bên cạnh cũng khí vận ngang ngửa, thậm chí còn xuất sắc hơn, ông bất đắc dĩ lắc đầu: "Hà tất , oan oan tương báo bao giờ mới dứt."
Tuy rằng thế sự đều chú trọng luật nhân quả báo ứng, nhưng đại sư thật sự hy vọng bọn họ tổn hại khí vận của chính , chỉ vì gây chút rắc rối cho một khuất. Trong mắt ông, đây thật sự hành động sáng suốt.
Nguyễn Hạo , thu hồi tầm mắt khỏi Hứa Tư, nở nụ như như . Vẫn là dáng vẻ ôn nhã tự phụ , nhưng lời mang theo cái lạnh thấu xương: "Đại sư, ở nhà họ Nguyễn chúng , phương châm sống là ' thù báo phi quân t.ử'."
Đại sư dường như thở dài một tiếng, cuối cùng mở rộng cửa...
Nguyễn Kiệt ngủ một giấc đến tận hơn 10 giờ sáng mới dậy. Đây cũng là giấc ngủ ngon đầu tiên của khi trở về. Mấy ngày Nguyễn Kiều Kiều xảy chuyện, trong nhà thật sự ai ngủ ngon giấc.
Tỉnh dậy, tinh thần phấn chấn hơn hẳn. Nghĩ đến việc Nguyễn Kiều Kiều ghét bỏ, nghiêm túc chải chuốt trong phòng tắm một hồi: tắm rửa, cạo râu, cuối cùng còn vuốt keo lên mái tóc đầu đinh ngắn ngủn vài phân, mặc bộ quần áo tự cho là trai nhất mới .
rõ ràng chậm chân một bước, bởi vì trong phòng khách nhà họ Nguyễn bảy trai khác sẵn ở đó.