Liền thể coi cô như một tiểu tiên... mèo dính khói lửa trần gian !
Sao thể công khai thảo luận vấn đề tế nhị chứ!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hứa Tư phát hiện cô đang ngượng, thấy cô cuộn trong chăn, sợ cô ngộp thở nên tới bế lên, vuốt lông : "Lát nữa bảo bà nội chuẩn thêm ít khăn bông, đặt trong chậu cho em, về vệ sinh ở đó là ."
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Ánh mắt u oán .
Còn khăn bông nữa, lót tã vải luôn cho cô .
Nguyễn Kiều Kiều thẹn câm nín, cự tuyệt thảo luận vấn đề , nghiêng đầu giả c.h.ế.t.
Bất quá màn giả c.h.ế.t cũng kéo dài lâu vì lầu bà Nguyễn Lâm gọi ăn cơm.
Hứa Tư hỏi Nguyễn Kiều Kiều: "Đi xuống cùng là ngủ?"
Nguyễn Kiều Kiều ngáp một cái, cô đúng là buồn ngủ , nhưng một mèo ngủ lầu.
"Meo." Cùng xuống.
Hai đến cầu thang, tám trai cộng thêm Lục Trân và Lục T.ử Thư đều tới.
"Tiểu Tư ăn cơm đúng , Kiều Kiều để tớ ôm giúp cho, chứ ôm ăn bất tiện lắm." Nguyễn Thỉ mặt nghiêm túc, chừng vô cùng thấu tình đạt lý và ân cần.
"Vẫn là để , Thỉ t.ử tay chân vụng về, đừng thương Kiều Kiều." Nguyễn Bác chen .
"Để tớ , Kiều Kiều hồi bé thích tớ bế nhất." Nguyễn Tuấn .
Lời cũng sai, bởi vì Nguyễn Tuấn và Nguyễn Hạo chỉ kém một tuổi, nhiều lúc hai đều ở cùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1300-cuoc-doi-meo-duoc-ca-nha-cung-chieu-2.html.]
Nguyễn Tuấn ở cùng Nguyễn Hạo lâu ngày, ít nhiều cũng nhiễm chút khí chất văn nhã, coi như là dịu dàng nhất trong tám em còn .
"Cái đó... đây thật sự là Kiều Kiều hả? Có thể bảo em tự chứng minh một chút ?" Giữa một rừng tiếng xin ôm, một giọng vang lên phá lệ lạc quẻ.
Và giọng dứt, lập tức nhận lấy những cái trừng mắt của tất cả , trong đó bao gồm cả ruột của .
"!!!" Lục T.ử Thư.
Cậu tin! Cậu tin thật mà!
Cái loại ánh mắt c.h.ế.t ch.óc là thứ cả đời trải nghiệm nhất! Cũng chỉ thể cảm nhận vấn đề liên quan đến Nguyễn Kiều Kiều!
Cậu bịt miệng , liên tục lùi về phía , tỏ vẻ gì cả.
Nguyễn Kiều Kiều cũng liếc cái tên vẻ khác một cái, chỉ cảm thấy toát lên một loại khí chất —— ngu ngốc!
Tuy nhiên, cuối cùng Nguyễn Kiều Kiều cũng ai trong các trai bế , bởi vì bên Nguyễn Kiến Quốc và Lục Chí Uy tới.
Nguyễn Kiến Quốc ba bảy lượt đẩy đám con trai đang vây kín cầu thang , kiên nhẫn : "Đi , tụ tập hết ở đây gì, ô nhiễm khí hả. Cục cưng nhớ các con , gì mà tranh với giành, thật là, tránh tránh hết, kỳ cục quá."
Chờ đến mặt Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư, ông nháy mắt đổi sang một bộ mặt khác, hiền từ cực kỳ: "Cục cưng , ba ba bế nhé?"
Miệng thì hỏi , nhưng tay vươn định bế .
Hứa Tư ông một cái, tuy rằng tình nguyện lắm nhưng rốt cuộc cũng gì.
Vừa ôm Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Kiến Quốc liền hôn chụt hai cái lên trán cô vì quá thích, đó chỉ Lục Chí Uy bên cạnh, nhiệt tình giới thiệu: "Cục cưng , con cũng nhớ đúng , , ba ba giới thiệu cho con, đây là cha nuôi con, hai đứa là nuôi của con, mau chào nào."
"......" Tám em nhà họ Nguyễn câm nín, hóa bọn họ thật sự là thừa ?
Nếu câu của Nguyễn Kiến Quốc là đ.â.m một d.a.o tim bọn họ, thì hiện tại nghi ngờ gì là đang xát muối lên vết thương!