Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1296: Tám chàng trai bị lãng quên (8)

Cập nhật lúc: 2026-01-07 01:52:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu nhíu mày hỏi: "A Kiệt, Kiều Kiều rốt cuộc thế nào ?"

 

"Hả? Kiều Kiều ..." Nguyễn Kiệt liếc con mèo con đang vò đến xù hết cả lông, tức giận dùng móng vuốt nhỏ cào cào , cực kỳ sảng khoái: "Em khỏe lắm... ừm, nhưng hiện tại còn yếu, thể gặp ."

 

Đây là cách thống nhất đối ngoại mà cả nhà bàn bạc xong xuôi, bao gồm cả việc đối phó với ba chú và hai thím.

 

Chuyện rốt cuộc quá mức kinh thế hãi tục, bớt chừng nào chừng nấy, để tránh rắc rối.

 

Bọn họ cố tình giấu Lục Trân, chuyện Triệu Lệ cũng , việc là ở Triệu Lệ, nên nếu bà thì cũng tiện nhiều lời.

 

Lục Trân nghiêm túc quan sát biểu cảm của , thấy giống điên, cũng giống đang gượng vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời thấy khó chịu.

 

Không nên lời là cảm giác gì, chỉ thấy bọn họ hồi phục nhanh quá. Rốt cuộc ngay cả đến nay vẫn thoát nỗi buồn, nhà họ Nguyễn như bây giờ.

 

Chỉ là chuyện cũng tiện , chỉ đành khô khốc đáp: "Không , ." Nghĩ đến điều gì, hỏi: "Khi nào về trường?"

 

"Tạm thời tính, tớ ở nhà thêm một thời gian." Mất em gái may mắn tìm , Nguyễn Kiệt còn nỡ rời , bồi đắp tình cảm thêm một chút.

 

Lục Trân tưởng chăm sóc Nguyễn Kiều Kiều đang bệnh khỏi, , cảm giác lấn cấn trong lòng lúc rốt cuộc cũng tan biến.

 

"Còn ? Bao giờ ?" Nguyễn Kiệt hỏi , mắt về phía nhà bếp, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện bạn gái với chú thím ?"

 

"Chưa." Lục Trân lắc đầu, giọng nhàn nhạt, vẻ bàn luận chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1296-tam-chang-trai-bi-lang-quen-8.html.]

 

Nguyễn Kiệt nhún vai, cũng hỏi thêm.

 

Tầm mắt Lục Trân bất giác thu hút bởi con mèo con trong tay Nguyễn Kiệt. Thật sự là tiểu gia hỏa quá bắt mắt.

 

Cậu và Nguyễn Kiệt lớn lên cùng , đương nhiên bản tính thằng bạn , nó loại yêu động vật nhỏ, bây giờ kỳ lạ thế , ôm một con mèo con mà cưng nựng hết mực?

 

"Anh, ôm cũng kha khá đấy, thế nào cũng đến lượt em chứ." Nguyễn Lỗi chạy tới, hai lời liền lao cướp Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nguyễn Kiệt đưa, kẹp lấy nách Nguyễn Kiều Kiều, còn Nguyễn Lỗi thì kéo chân của cô. Tuy rằng cả hai đều chú ý lực đạo thương, nhưng vẫn chọc cho Nguyễn Kiều Kiều tức điên lên.

 

Hai đứa trẻ ranh coi cô là cái gì? Đồ chơi chắc?

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Cô duỗi chân đạp, đáng tiếc chút sức lực chẳng xi nhê gì với hai gã to xác. Cuối cùng tròng mắt cô đảo một vòng, đó cái đầu nhỏ gục xuống, phảng phất như trút hết sức lực ngất .

 

nhỏ mềm, đột nhiên thả lỏng buông thõng xuống như khí, dọa hai sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Nguyễn Lỗi vội vàng buông tay, Nguyễn Kiệt cũng sợ đến trắng bệch mặt mũi, nâng cô lên: "Kiều Kiều! Kiều Kiều?"

 

Lúc Nguyễn Kiều Kiều giả c.h.ế.t đột ngột ngẩng đầu, xòe móng vuốt nhỏ tặng cho khuôn mặt đen thui mắt một đường, đó nhân lúc đối phương kịp phản ứng, cái m.ô.n.g nhỏ vặn vẹo, co trượt khỏi tay , rơi xuống ghế sô pha. Cô lăn bò chạy về phía Nguyễn Hạo đang tới, Nguyễn Hạo dịu dàng ôm lòng.

 

Nguyễn Kiều Kiều: Thôi xong, cái phận giấu một ngày lộ!!! Đóng gói bán rẻ mấy ông (trừ cả ^_^) ai mua thì hốt lẹ giùm ~

 

 

Loading...