Bà Nguyễn Lâm thấy còn chuyện gì nữa liền cầm cái xẻng nấu ăn bếp, tiếp tục chuẩn bữa sáng.
Thư Vi Nguyễn Kiều Kiều đang chơi đùa say sưa với cái đuôi của chính mà lòng mềm nhũn.
Cô với Thư Khiết: "Chị , ở đây cũng còn việc gì nữa, ngày mai tụi em sẽ khởi hành trở về."
Thư Khiết ngẩng đầu lên, định sớm , nhưng ngay đó nghĩ đến việc là trung tuần tháng chín, Quốc khánh chỉ còn cách nửa tháng, đính hôn là chuyện đại sự, chắc chắn về sớm để sắp xếp, bây giờ về cũng còn sớm nữa.
Bà gật đầu : "Được, ngày mai để rể đưa các em . Cuối tháng nhà chị sẽ đến Bắc đô. Chuyện của Kiều Kiều các em khoan hãy với ba, đến lúc đó chị sẽ gặp mặt trực tiếp chuyện, đừng để ông cụ lo lắng."
Thư Vi gật đầu. Mấy bàn tiếp chuyện tiệc đính hôn. Nguyễn Kiều Kiều hiện tại cơ thể còn quá nhỏ, buổi sáng quậy một hồi, tinh thần dần dần theo kịp nữa.
Cô dùng móng vuốt nhỏ che cái miệng đầy lông tơ của , ngáp một cái đầy vẻ thanh tú.
Thư Khiết lập tức dồn sự chú ý cô, xoa xoa cái đầu nhỏ : "Mệt thì ngủ con."
Nguyễn Kiều Kiều kêu "meo" một tiếng, cuộn tròn bé xíu thành một vòng cung, an tâm ngủ .
Nguyễn Kiều Kiều ngủ, tiếng chuyện của mấy lớn cũng tự giác nhỏ , sợ phiền giấc ngủ của cô.
Bên cạnh, Nguyễn Kiệt thấy Nguyễn Kiều Kiều ngủ, lập tức nháy mắt hiệu với Thư Khiết, chỉ chỉ lòng n.g.ự.c , ý bảo bà đưa Nguyễn Kiều Kiều cho .
Thư Khiết liếc một cái, cũng cố ý tăng tiến tình cảm em, nên từ chối, nâng tay cẩn thận đưa qua phía lòng bàn tay .
Thế nhưng nhỏ bé của Nguyễn Kiều Kiều còn chạm Nguyễn Kiệt, chỉ mới ngửi thấy thở , cô rút cái đầu nhỏ đang chôn bụng , trừng mắt chằm chằm thằng nhóc đen thui mặt.
"Meo!" Không cần.
Hai cái tai nhỏ cũng dựng lên đầy vẻ cự tuyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1293-tam-chang-trai-bi-lang-quen-5.html.]
Thư Khiết thấy lập tức thu tay về, ném cho Nguyễn Kiệt một ánh mắt "thương mà giúp gì".
Nguyễn Kiệt đau lòng c.h.ế.t, chỉ thể rụt tay , Nguyễn Kiều Kiều rúc lòng Thư Khiết ngủ ngon lành.
Chất lượng giấc ngủ của Nguyễn Kiều Kiều , giấc ngủ liền hơn nửa buổi sáng. Hơn nữa nếu bụng nhỏ căng trướng khó chịu, cô cũng chắc chịu tỉnh .
Cô chống móng vuốt nhỏ bò dậy, phát hiện đặt giường, còn đắp một tấm chăn nhỏ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô chỉ bò khỏi cái chăn nhỏ thôi cũng tiêu hao gần hết sức lực, càng đừng đến khi cô tới mép giường, xuống độ cao tương đương vách núi đối với cô lúc , cảm giác tuyệt vọng bao nhiêu.
"Meo meo!" Anh Tư.
Bụng thật sự căng đến khó chịu, cô cần giải quyết nỗi buồn, chỉ thể rướn cổ kêu lên.
mà!!!
Người gọi tới là Hứa Tư, mà là cái tên tự xưng là hai ruột thịt đen thui xí .
Thằng nhóc đen thui thò nửa khuôn mặt khe cửa, trong mắt cô nụ của trông gian manh cực kỳ: "Kiều Kiều tỉnh hả, xuống đất ?"
Nói rón rén tới, đến mặt cô còn xoa xoa tay.
Một cao to mét chín mấy mà động tác trông thật sự khá là... biến thái.
Nguyễn Kiều Kiều liên tục lùi hai bước, nhưng mấy bước chân nhỏ xíu đó tốc độ của Nguyễn Kiệt. Gần như bất kỳ sự trì hoãn nào, cô thằng nhóc đen bưng lên.
Ừm, đúng , thằng nhóc đen chụm hai tay , bưng cô từ giường lên! Động tác cực kỳ cẩn thận.