Tự nhiên thế nào cũng thấy gượng gạo, nên cô bé mãi chịu mở miệng thừa nhận.
Mặc dù gia đình họ Nguyễn cực lực mời đại sư ở dùng cơm, nhưng đại sư vẫn rời . Trước khi , ông hẹn ngày nhà họ Nguyễn, đó sẽ là lúc giúp Nguyễn Kiều Kiều đổi về cơ thể của .
Nguyễn Kiến Quốc vô cùng cảm kích vị đại sư , đích đưa đón. Đại sư đến cổng lớn, Nguyễn Kiệt vẫn từ bỏ ý định, đuổi theo hỏi: "Đại sư, thật sự cách nào ?"
Đại sư chỉ , đó thong dong rời như một đám mây.
"..." Nguyễn Kiệt, vô cùng uất ức.
Khi phòng khách, Thư Vi vẫn đang ôm Nguyễn Kiều Kiều cưng nựng, hôn lấy hôn để.
Nguyễn Kiều Kiều híp mắt, mềm mại đáng yêu. Mấy trai vây quanh bên cạnh, hau háu , thèm c.h.ế.t .
Cuối cùng Nguyễn Lỗi, cậy học cùng Nguyễn Kiều Kiều suốt 6 năm, lấy hết can đảm bước lên.
"Kiều Kiều, em thật sự nhớ ?" Cậu chỉ hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều đầu , lắc đầu.
"Meo cát." Không nhớ.
"..." Nguyễn Lỗi.
Tiếng mèo thì hiểu, nhưng cái lắc đầu đó thì vẫn hiểu.
Cậu mím môi, im lặng hai giây chỉ bắt đầu tự giới thiệu: "Vậy giới thiệu một chút nhé, em nhớ kỹ ?"
"Anh tên là Nguyễn Lỗi, là con trai của chú Ba em. Bình thường em đều gọi là Lỗi, hơn nữa suốt ba năm cấp hai và em đều học cùng một lớp đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1292-tam-chang-trai-bi-lang-quen-4.html.]
"Meo." Ra là .
Nguyễn Kiều Kiều gãi gãi cái đầu nhỏ, tỏ vẻ , còn nhớ thì chịu.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Anh , Kiều Kiều , tên là Nguyễn Vĩ, là con trai của bác Hai em, bình thường em đều gọi là Vĩ."
"Còn nữa, tên là Nguyễn Phong, hiện đang học lớp 12. Kiều Kiều, chúng học cùng một trường đấy."
"Kiều Kiều , , là Nguyễn Khánh, trai nhỏ nhất của em, bình thường em thích nhất là đấy..." Cậu em út Nguyễn Khánh tranh ba , chiều cao cũng bằng, bèn lên ghế sofa nhảy cẫng lên.
Lời thốt liền tất cả các em đồng loạt khinh bỉ: Có liêm sỉ chút !
Nguyễn Bác, Nguyễn Thỉ, Nguyễn Kiệt, Nguyễn Tuấn cảnh đều lặng lẽ chen . Tuy đều học đại học , nên tranh sủng ấu trĩ như , nhưng em gái chỉ một, ai cũng lãng quên, cho nên cũng định bắt đầu màn tự giới thiệu.
kịp mở miệng thì thấy Nguyễn Kiều Kiều đưa cái móng vuốt ngắn ngủn che lên mặt mèo, kêu lên vẻ đau khổ.
"Meo meo meo..." Đau đầu quá, đau đầu quá...
"Em bảo đau đầu." Hứa Tư phiên dịch đồng thời.
Vừa lời , bà cụ Nguyễn liền xót ruột, đẩy mấy nhóc đang vây quanh Nguyễn Kiều Kiều , ghét bỏ : "Tránh hết, tránh hết , con bé nhớ thì thôi, ép nó gì!"
"..." Tám trai.
Khóc nước mắt, bọn họ ép bao giờ, bọn họ chỉ nhớ đến thôi mà, khó khăn thế chứ.
Mấy trai tủi tản , thành hàng ghế sofa, ỉu xìu như cà tím gặp sương muối, chỉ thể Nguyễn Kiều Kiều thiết với xong thiết với , mà chẳng thèm liếc họ lấy một cái, trong lòng chua xót trào tận cổ họng.
Thân thiết xong xuôi với (trừ tám trai ), Nguyễn Kiều Kiều cuối cùng ngửa trong lòng Thư Khiết, hai chân ôm lấy cái đuôi nhỏ của chơi đùa vui vẻ vô cùng.