"Ha ha ha, Kiều Kiều chằm chằm kìa, chắc chắn là cũng nhớ , ha ha ha ha... Ưm..."
Đang dở, cuối cùng cũng Nguyễn Kiều Kiều ném bình sữa mặt vì thể chịu đựng nổi nữa.
Nguyễn Kiều Kiều tức điên lên .
Cô bé cảm thấy cái gã mặt đen to đùng mắt quá trơ trẽn. Với cái bộ dạng xí đó mà cũng dám mạo danh cả của cô bé ? Có soi gương bao giờ thế!
Chẳng lẽ cả của cô bé nhan sắc tuyệt trần ? Cái bộ dạng đen thui của giống ở chỗ nào chứ?
Độ chính xác của bình sữa nhỏ cũng tệ, chạm nhẹ mũi Nguyễn Kiều Kiều một cái rơi xuống đất.
Lông lá Nguyễn Kiều Kiều dựng cả lên. Dù Nguyễn Kiệt mở mắt bừa thế nào nữa, cũng thể bảo rằng dáng vẻ hiện tại của Nguyễn Kiều Kiều là đang thích .
"Kiều Kiều tỉnh ?" Lúc , bên cạnh truyền đến giọng hỏi han dịu dàng.
Nguyễn Kiều Kiều thấy giọng , lập tức thu bộ lông đang xù lên, đầu về phía đến. Thấy quả nhiên là cả mà hằng mong nhớ, cô bé liền phấn khích vung vẩy móng vuốt nhỏ.
"Meo meo..." Anh cả, cả, em là Kiều Kiều đây, em là Kiều Kiều mà, hu hu... Anh cả.
Một bên thì ném bình sữa, lông lá xù lên như con nhím.
Một bên thì nước mắt lưng tròng , hận thể bay ngay lòng .
"..." Nguyễn Kiệt.
Hiện tại là trai cao mét chín, giờ phút tủi như một đứa trẻ.
Cậu chần chừ, chẳng lẽ vì hôm qua nhận em , nên hôm nay em cũng nhận ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1287-day-la-meo-cua-cau-that-tot-5.html.]
từ biến thành mèo, cũng cho chút thời gian để tiêu hóa chứ.
"Bụng nhỏ ăn no căng thế , đừng cử động mạnh, kẻo trớ sữa đấy." Nguyễn Hạo dịu dàng ôm lấy chú mèo con đang phấn khích, nhẹ nhàng xoa cái bụng tròn vo của nó.
Để thể chăm sóc hơn cho cô em gái mèo con đầy tháng tuổi , tối qua Nguyễn Hạo ít sách liên quan, nên mèo con uống sữa quá no sẽ dễ trớ, càng vặn vẹo mạnh.
Được Nguyễn Hạo ôm lòng, đối phương còn dùng ngón tay thon dài như b.úp măng nhẹ nhàng vuốt ve bụng , Nguyễn Kiều Kiều ngẩng đầu , đập mắt là chiếc cằm sạch sẽ gọn gàng, cùng ánh mắt cưng chiều nồng đậm tan, chỉ cảm thấy hạnh phúc nổ tung.
Anh cả của cô bé, cả mà cô bé yêu nhất đây .
"Meo meo." Anh cả, về thế? Khi nào thì về đến nhà ạ?
Nguyễn Kiều Kiều cũng cách từ lúc gặp chuyện đến nay gần một tuần, còn tưởng rằng chỉ mới qua một ngày thôi.
Đáng tiếc là, tiếng mèo của cô bé ở đây ngoài Hứa Tư , chẳng ai hiểu .
Nguyễn Kiều Kiều kêu xong mới sực nhớ , bây giờ là một con mèo, họ chắc chắn hiểu gì.
Cô bé chỉ đành một nữa hướng ánh mắt cầu cứu về phía Hứa Tư.
Hứa Tư cô bé kích động như , nghĩ đến việc cô bé gặp cũng vui mừng đến thế, khuôn mặt đầy mị lực đàn ông trưởng thành của Nguyễn Hạo, trong lòng càng chút cảm giác vi diệu.
Ánh Trăng Dẫn Lối
ánh mắt cầu cứu của Nguyễn Kiều Kiều cũng thể lờ , đành giúp phiên dịch: "Kiều Kiều hỏi tại về."
Nguyễn Hạo , ngạc nhiên một cái, ngay đó che giấu sự ngạc nhiên, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng gãi gãi cằm nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều. Thấy cô bé quả nhiên thoải mái ngẩng đầu lên, nheo mắt như trong sách miêu tả, chỉ cảm thấy cả khoan khoái dễ chịu.
Lồng n.g.ự.c khẽ rung lên, ánh mắt cong cong : "Cô bé hư hỏng gặp chuyện lớn như , cả thể về chứ."