Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1263: Phản kích (4)

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:11:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Kiều Kiều hôn mê một ngày. Ngoại trừ mấy trai ở xa về kịp, còn các chú, các thím, các em đều mặt đông đủ.

 

Hiện tại thấy Nguyễn Kiều Kiều tỉnh, ai nấy đều căng thẳng vây quanh giường bệnh cô bé.

 

"Mẹ..." Nguyễn Kiều Kiều cất giọng khàn khàn gọi, thấy nhiều gương mặt quen thuộc vây quanh, hốc mắt cô bé đỏ lên, lập tức nhớ cảnh tượng khi ngất .

 

Lúc đó cô bé thực sự tưởng chắc chắn c.h.ế.t .

 

Giờ tỉnh , cô bé càng thấy sợ hãi thôi.

 

"Cục cưng, con thấy chỗ nào khó chịu ? Có cần gọi bác sĩ ?" Nguyễn Kiến Quốc vốn đang chuyện với Thư Lãng, thấy Nguyễn Kiều Kiều tỉnh liền chen .

 

Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu, chỉ đưa tay nắm c.h.ặ.t bàn tay to lớn của bà cụ Nguyễn bên cạnh.

 

Cô bé nhỏ xíu, mang theo vô vàn tủi : "Bà nội, bà nội, Kiều Kiều nhớ bà."

 

Lúc mất ý thức, Nguyễn Kiều Kiều thật sự sợ c.h.ế.t khiếp, sợ c.h.ế.t, càng sợ bao giờ gặp bà nội nữa.

 

Giờ thấy thiết nhất, nước mắt cô bé lập tức tuôn rơi ngừng.

 

Chỉ một câu đó thôi cũng suýt bà cụ Nguyễn đau lòng c.h.ế.t .

 

Lúc bà đến bệnh viện, Nguyễn Kiều Kiều đẩy phòng cấp cứu. Khi đó Thư Khiết chỉ lặp lặp việc Nguyễn Kiều Kiều ngừng cầu cứu, van xin cứu .

 

Trời những lời đó cảm giác thế nào, khoảnh khắc tim bà thực sự đau như vỡ .

 

Giờ Nguyễn Kiều Kiều , bà càng kìm ôm chầm lấy cô bé, mắng mỏ dỗ dành: "Tiểu Kiều Kiều của bà, đừng sợ, bà nội ở đây , ai dám bắt nạt cục cưng của chúng , bà là đầu tiên tha cho nó! Bà xé xác nó !!"

 

Nguyễn Kiều Kiều nghẹn ngào gật đầu. Bà cụ Nguyễn rời khỏi thôn Hạ Hà bao nhiêu năm, cách chuyện vẫn chút thô lỗ, nhưng Nguyễn Kiều Kiều thấy an nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1263-phan-kich-4.html.]

 

Hai bà cháu ôm , thiết như ai thể chia lìa.

 

Cảm xúc của Nguyễn Kiều Kiều quá định. Tuy hiện tại thể kết luận cô bé bệnh tim , nhưng cảm xúc chung quy nên quá kích động, Thư Khiết liền ở bên cạnh dịu dàng khuyên nhủ.

 

Sau khi Nguyễn Kiều Kiều dần bình tĩnh , lúc mới đưa mắt những khác.

 

Chỉ là cô bé hiện tại cần nghỉ ngơi, bà cụ Nguyễn chỉ cho những khác ở vài phút đuổi hết ngoài, chỉ giữ Hứa Tư và vài thiết nhất.

 

"Anh Tư?" Từ lúc cô bé tỉnh , Hứa Tư từng lên tiếng. Nguyễn Kiều Kiều đưa tay nắm lấy tay .

 

Hứa Tư ngẩng đầu cô bé, ánh mắt trầm tĩnh, còn mỉm với cô bé: "Muốn về nhà ?"

 

Nguyễn Kiều Kiều quả thực viện lắm, bèn gật đầu.

 

Hứa Tư cúi bên giường bệnh. Thư Khiết và bà cụ Nguyễn bên cạnh chút chần chừ. Tuy bệnh viện là của nhà họ Viên, nhưng với tình trạng hiện tại của Nguyễn Kiều Kiều, viện vẫn hơn.

 

Hứa Tư rũ mắt xuống, để họ thấy cảm xúc của , chỉ : "Em bệnh gì cả, cháu đưa em về nhà."

 

Đây là câu đầu tiên Hứa Tư kể từ khi Nguyễn Kiều Kiều phòng cấp cứu. Thư Khiết và bà cụ Nguyễn giật , đó lòng càng thêm trĩu nặng.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Bởi vì lời của Hứa Tư quá rõ ràng: Nguyễn Kiều Kiều bệnh, những phản ứng là do hai bà già nhà họ Viên giở trò quỷ.

 

Trong chốc lát, suy nghĩ của Thư Khiết bay xa. Vài giây , cô chủ động bước tới đỡ Nguyễn Kiều Kiều lên vai Hứa Tư, : "Vậy chúng về nhà thôi."

 

Nguyễn Kiều Kiều xuất viện, bác sĩ điều trị chính đồng ý, nhưng lay chuyển sự kiên quyết của gia đình.

 

Trên đường về, trong chiếc xe im ắng, Nguyễn Kiều Kiều thấy sắc mặt ai nấy đều ngưng trọng, cô bé hỏi Hứa Tư: "Anh Tư, em... hết cách cứu ?"

 

 

Loading...