"Tam Mao thế nhỉ?" Nguyễn Kiều Kiều hướng Tam Mao biến mất, cố ý bắt chuyện hỏi.
Từ thôn Hạ Hà chuyển lên thị trấn, đến biệt thự thành phố, Tam Mao vẫn luôn theo bọn họ.
Chỉ là Tam Mao lớn, là mèo đực, thường xuyên đêm về, cô bé ít khi thấy nó ở nhà, cho dù thấy thì nó cũng đang lười biếng cuộn tròn ngủ ở một góc nào đó.
Hôm nay chút kỳ lạ, thế mà ngậm một cái đùi gà chạy ngoài, hơn nữa cái đùi gà đó qua là ăn trộm của Thịt Thịt. Cũng nó định gì.
Hứa Tư tiếp lời, chỉ liếc về hướng Tam Mao chạy, dắt tay Nguyễn Kiều Kiều tiếp tục đến trường.
Ở bên , Tam Mao chạy chậm một mạch rời khỏi nhà họ Nguyễn, ngậm cái đùi gà trộm đến một mái hiên bỏ hoang. Dưới mái hiên đó chất đống nhiều gỗ ngổn ngang. Nó nhẹ nhàng nhảy lên, chui giữa đống gỗ.
Nó kêu "gừ gừ" vài tiếng bên trong, đó thả cái đùi gà xuống.
Vài giây , từ trong đó chậm rãi một con mèo tam thể, bụng phình to. Nó đến mặt Tam Mao, đầu tiên dùng đầu dụi dụi đầu Tam Mao, thiết cọ cọ ch.óp mũi, lúc mới cúi đầu thưởng thức món ngon.
Tiết thứ hai của ngày thứ Hai là giờ thể d.ụ.c giữa giờ nghi thức chào cờ. Hứa Tư tan học giáo viên chủ nhiệm gọi .
Nguyễn Kiều Kiều lúc đầu tưởng kéo cờ, hoặc là bài phát biểu cờ, kết quả trong suốt buổi chào cờ, vẫn luôn xuất hiện.
Thậm chí đến tiết ba học, cũng . Tiết ba là tiết Toán của giáo viên chủ nhiệm, đợi đến khi tan học, Nguyễn Kiều Kiều lập tức chạy lên hỏi: "Thưa thầy, Hứa Tư ạ?"
Giáo viên chủ nhiệm đang thu dọn giáo án, ngẩng đầu : "Trò ngoài , em ?"
"Đi ngoài ạ?"
" ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1238-la-meo-cua-anh-7.html.]
Giáo viên chủ nhiệm gật đầu, kẹp giáo án nách ngoài. Nguyễn Kiều Kiều theo , trong lớp Dương Tiểu Na thấy cũng vội vàng chạy theo .
Giáo viên chủ nhiệm đến ngoài cửa lớp mới dừng , giải thích với Nguyễn Kiều Kiều: "Thầy còn tưởng em chứ, cha của trò hình như đến, đang đợi ở bên ngoài, nên trò ngoài ."
Cha?
Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày.
Người cha nào cơ? Là Hứa Kiến Lâm ở thôn Hạ Hà, là Đoạn Khiêm Dương ở Bắc Đô? cả hai đều khả năng lắm.
Hứa Kiến Lâm bao nhiêu năm nay từng tìm Hứa Tư, coi như đoạn tuyệt.
Đoạn Khiêm Dương ở xa tít Bắc Đô, cũng thể nào đột nhiên về tìm .
Nguyễn Kiều Kiều chút sốt ruột: "Vậy cha của bạn trông như thế nào ạ?"
Giáo viên chủ nhiệm lắc đầu: "Cái thì thầy cũng , thầy cũng gặp." Thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Nguyễn Kiều Kiều, nghĩ cô bé còn nhỏ, thầy trấn an: "Em cũng đừng vội, Hứa Tư lớn thế , . Em mau về lớp , chuẩn bài cho tiết ."
Nói xong thầy cũng gì thêm, thẳng về văn phòng.
Nguyễn Kiều Kiều còn cách nào khác, chỉ đành ôm bụng đầy nghi hoặc và lo lắng về lớp đợi Hứa Tư trở . Kết quả đợi suốt cả buổi sáng cũng thấy bóng dáng Hứa Tư .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lần Nguyễn Kiều Kiều thực sự cuống lên. Tiết bốn buổi sáng đ.á.n.h chuông, cô bé liền chạy chậm xuống lầu.
Giờ nhiều học sinh ùa khỏi lớp chạy về phía nhà ăn. Nguyễn Kiều Kiều nhỏ thó, đang xuống cầu thang, thoáng cái chìm nghỉm trong đám đông.
Nhìn dòng đông như nước chảy, cô bé đột nhiên nhớ đến cái thể chất xui xẻo của , tim hoảng hốt, vội vàng vươn tay bám c.h.ặ.t lấy lan can cầu thang bên cạnh.