Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1213: Tại sao lại muốn cướp con gái của tôi!! (7)

Cập nhật lúc: 2025-12-31 05:05:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Khiết, sống chẳng bao lâu nữa , coi như cầu xin con ? Con trả con gái cho , van con đấy."

 

Khi Viên Huy cùng Nguyễn Kiến Quốc và Tần Kình vội vã chạy tới, đập mắt họ chính là cảnh tượng .

 

Viên lão phu nhân đang ôm c.h.ặ.t lấy chân Thư Khiết, lóc cầu xin t.h.ả.m thiết, dáng vẻ khiến ngoài thấy cũng rơi lệ.

 

Thư Khiết chôn chân tại chỗ, chút ngẩn ngơ bà lão đang ôm c.h.ặ.t c.h.â.n .

 

"Mẹ! Mẹ đang cái gì !" Viên Huy thấy mà lòng đau như cắt, vội vàng chạy lên định đỡ bà dậy.

 

"Mình ." Nguyễn Kiến Quốc còn nhanh hơn một bước, lao đến ôm lấy Thư Khiết. Nghe những lời chướng tai gai mắt của Viên lão phu nhân, nếu nể tình bà già, ông trực tiếp tung một cước đá văng .

 

"Tiểu Khiết, chỉ cần một năm thôi, thật đấy, chỉ một năm thôi. Coi như bà già cầu xin con, ? Con thành cho , chỉ cần một năm thôi mà, một năm sẽ trả nó cho con." Viên lão phu nhân Viên Huy đỡ dậy nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi, thể run rẩy hướng về phía Thư Khiết mà van nài.

 

Bộ dạng đó nếu ngoài , e rằng ai cũng sẽ mủi lòng.

 

Thư Khiết chỉ cảm thấy nực đến cực điểm.

 

lúc , dì Lưu từ bên ngoài cũng chạy , cứ như tập dượt từ . Một lớn tuổi như , ở mặt Thư Khiết quỳ là quỳ xuống ngay, miệng liên tục cầu xin: "Cô Thư, xin cô hãy thành cho phu nhân nhà . Bà chỉ chút di nguyện đó thôi, cầu xin cô, cô thiện lương bụng như , hãy thành cho bà mà."

 

Nhìn cảnh một chủ một tớ lóc van xin đến rỉ m.á.u mắt, ánh mắt Thư Khiết càng trở nên lạnh lẽo, trong lòng chỉ trào lên từng đợt ghê tởm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1213-tai-sao-lai-muon-cuop-con-gai-cua-toi-7.html.]

thấy giọng lạnh lùng vang lên: "Xin , Viên lão phu nhân, thứ cho thể đáp ứng."

 

Nói , cô đầu sang Viên Huy đang tràn đầy đau xót: "Bác sĩ Viên, tài liệu từ hơn hai năm vẫn còn giữ, trong hai năm nay càng thu thập nhiều hơn. Nếu cần, ngày mai thể gửi cho một bản. Còn về phần nhà họ Thư..."

 

Nói đến đây, Thư Khiết về phía Viên lão phu nhân: "Còn về phần nhà họ Thư, Viên lão phu nhân , bao nhiêu năm nay bà bao chuyện táng tận lương tâm. Nếu bà cần, cũng thể nhờ nhà đẻ giúp bà tính toán một chút, xem những thứ đó đủ để khiến Viên gia các vĩnh viễn thể ngóc đầu lên nổi ở mảnh đất ."

 

Dọa thì ai mà chẳng .

 

Thư Khiết bao giờ đ.á.n.h trận mà nắm chắc phần thắng. Cô cũng bao giờ cảm thấy việc dựa dẫm nhà đẻ là mất mặt. Vì thế, ngay từ đầu tiên đến Bắc Đô, cô mang bộ tài liệu về nhà họ Thư. Nếu bên phía cô thực sự xảy chuyện, nhà họ Viên cũng đừng hòng chạy thoát!

 

Nghe , mặt Viên Huy lộ rõ vẻ hoảng sợ. Anh cũng ngờ tới Thư Khiết thế mà bắt đầu toan tính từ hơn hai năm .

 

Quả thực Viên Huy mới chuyện Viên lão phu nhân cách đây hơn hai năm. Lúc đó cũng cãi một trận to với bà, còn đuổi dì Lưu . Chỉ là hai năm nay sức khỏe của ngày càng kém, tuy lờ mờ cảm nhận bà vẫn chuyện gì đó, nhưng rốt cuộc vì chữ hiếu nên truy cứu đến cùng.

 

Anh cứ tưởng che giấu , ngờ Thư Khiết vẫn điều tra .

 

Nghĩ đến những hành động của bao năm qua, Viên Huy chỉ thấy rét run. Loại chuyện nếu phanh phui ánh sáng, cả cái nhà họ Viên coi như xong đời!

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Lời đến nước , thêm cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Thư Khiết vỗ vỗ Nguyễn Kiến Quốc đang căng cứng cơ bắp, hiệu cho ông thể . Thế nhưng cô mới lưng bước , Viên lão phu nhân ở phía lên tiếng. Lần là cầu xin nữa, bà dùng đôi mắt đen ngòm dường như thấy lòng trắng trừng trừng cô.

 

 

Loading...