Dương Điệu nghĩ đến chín trai của cô, cũng bật theo, nhưng xong thấy chạnh lòng.
"Kiều Kiều, giờ chúng học hai lớp khác , thể chơi cùng như nữa, quên tớ đấy."
"Sẽ ." Nguyễn Kiều Kiều nắm lấy tay bạn: "Sau sang tìm tớ chơi thì tớ sang tìm , chúng chỉ cách một bức tường thôi mà."
"Ừ!" Nghe Dương Điệu thấy cũng đúng, thực chỉ cách một bức tường, đằng nào giờ học cũng chơi , tan học chẳng vẫn thường xuyên ở bên . Tâm trạng cô bé vui vẻ trở ngay, : "Mấy hôm rạp nhà tớ mới chiếu một bộ phim, chiều nay chúng xem ."
"Được thôi, mất tiền ?"
"Ha ha ha, nếu trả tiền thì tớ cũng ngại ."
"Nói đến tiền thì tình cảm sứt mẻ, thôi bỏ ."
Hai cô bé khúc khích phía , vui vẻ vô cùng. Nguyễn Kiều Kiều coi như quên sạch những chuyện xui xẻo gần đây. Đây vốn là chuyện đáng vui mừng, nhưng Hứa Tư phía cảm thấy chút thoải mái.
Cậu nhận , khi họ lớn lên, vòng tròn cuộc sống của cô ngày càng rộng mở, bạn bè cũng ngày càng nhiều, trong khi từ đầu đến cuối chỉ cô...
Hứa Tư cụp mắt, che vẻ ảm đạm trong đáy mắt... Cậu hy vọng bao, thế giới của cô cũng giống như , vĩnh viễn chỉ thì mấy.
——
Khi Nguyễn Kiều Kiều về đến biệt thự, ở nhà chỉ bà nội Nguyễn và chú ch.ó Thịt Thịt. Thư Lãng chắc là hẹn hò , Tần Kình và Nguyễn Kiến Quốc thì đến trường học, hình như hai ngày trường bắt đầu đào móng xây khu giảng đường mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1209-tai-sao-lai-muon-cuop-con-gai-toi-3.html.]
Khoảng hơn 11 giờ trưa, Triệu Lệ cũng sang nhà họ Nguyễn giúp bà nội nấu cơm trưa, tiện thể hai con ăn cơm bên luôn.
Lúc ăn cơm trưa, Thư Khiết vẫn về. Nguyễn Kiều Kiều cũng để ý, chỉ nghĩ bận việc ở trường kịp về, nên phần riêng thức ăn để cho bà.
Cô rằng, Thư Khiết về vì bận, mà là khỏi cổng trường, bà một chiếc xe đón đến một nơi khác.
Khi Thư Khiết thấy xe của Viên gia đỗ ở cổng trường, mặt bà chút biến sắc, nhưng trong lòng lạnh một tiếng. Không ngờ nhà họ Viên thiếu kiên nhẫn đến thế, bà còn tìm đến cửa, họ tự tìm tới .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Chuyện của Viên gia, đương nhiên giải quyết càng sớm càng . Thư Khiết cũng chẳng sợ họ giở thủ đoạn đen tối gì, cứ thế lên xe.
Từ trường học đến Viên gia, suốt dọc đường bà đều bình tĩnh, khiến đàn ông mặc đồ đen ghế phụ ngạc nhiên thôi. Vừa nãy khi xuống xe mời bà lên, tuy lời khách sáo nhưng thái độ rõ ràng mang tính cưỡng chế, nếu là khác chắc chắn hoảng sợ từ lâu. Hắn ngờ bà chẳng sợ chút nào, ung dung lên xe, lên xe thái độ càng bình thản, đến một câu hỏi cũng .
Đến Viên gia, đàn ông mặc đồ đen xuống xe mời Thư Khiết xuống. Thư Khiết cầm túi xách bước xuống, ngẩng đầu đ.á.n.h giá căn biệt thự nhà họ Viên.
Nguyễn Kiều Kiều đến Viên gia vô , nhưng đây là đầu tiên bà tới đây.
Mấy năm nay, chi cả nhà họ Viên hình như cũng chuyển khỏi căn biệt thự , nơi chỉ còn Viên lão phu nhân, bà quản gia Lưu và mấy giúp việc ở.
Nhà rộng mà thiếu , khó tránh khỏi mang cảm giác âm u lạnh lẽo.
Thư Khiết xoa xoa cánh tay nổi da gà, thầm nghĩ sáng nay cửa lẽ nên mặc thêm cái áo khoác.