Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1194: Khổ tận cam lai (3)

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:01:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thư Lãng lẽ thực sự hài lòng với đối tượng xem mắt hôm qua, mặt hiếm khi lộ chút ngượng ngùng. Anh trừng mắt kẻ nhiều chuyện phía một cái, nhưng khi chuyện với Nguyễn Kiều Kiều thì giọng điệu trở nên dịu dàng: "Cũng... cũng tệ lắm."

 

Giọng điệu phần e thẹn.

 

Nguyễn Kiều Kiều thấy càng thêm hứng thú, chuyện rõ ràng là triển vọng nha.

 

Ngay từ năm đầu tiên họ đến Bắc Đô, ông cụ Thư bắt đầu giục Thư Lãng kết hôn, nhưng xem mắt bao nhiêu năm cũng chẳng đến . Mắt thấy sắp 27, 28 tuổi đầu, ngay cả Thư Khiết ở nhà cũng bắt đầu càm ràm suốt ruột, cuối cùng cũng gặp một đối tượng ưng ý.

 

Nguyễn Kiều Kiều đương nhiên vui mừng cho , quên béng luôn cô bạn mới, cứ bám lấy Thư Lãng hỏi ngừng nghỉ.

 

"Cậu ơi, mau cho con mà, mợ xinh ạ?"

 

"Đã là mợ ." Tần Kình liếc Thư Lãng, càng thêm gian: "Có thành mợ còn xem của cháu bản lĩnh đó ."

 

"Chắc chắn là ." Nguyễn Kiều Kiều bênh nhà chằm chặp. Trong mắt cô, cô xứng đáng với con gái nhất thế gian, thấy lời châm chọc liền lập tức biện hộ.

 

Tuy nhiên khi sang hỏi Thư Lãng, cô chút lo lắng: "Cậu ơi, từng bạn gái, liệu ạ? Hôm nay và mợ hẹn gì thế?"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"..." Thư Lãng cạn lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1194-kho-tan-cam-lai-3.html.]

Nhìn ánh mắt đầy lo lắng của Nguyễn Kiều Kiều, thầm nghĩ: Vừa nãy chẳng còn bảo tin tưởng bản lĩnh ?

 

Nguyễn Kiến Quốc từ lầu xuống vặn thấy, nhịn bắt đầu hiến kế: "A Lãng , con gái là dỗ dành. Cậu xem hôm nay hai định gì, bọn giúp nghĩ kế sách."

 

Nói đến đây, Nguyễn Kiến Quốc khỏi ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Cậu cứ tin tưởng rể. Cậu xem tuy từ đầu đến cuối chỉ mỗi chị gái yêu, nhưng năm đó cách giữa bọn lớn như thế, vẫn rước về dinh đấy thôi?"

 

Lời nếu là khác thì Thư Lãng lẽ còn tin vài phần, nhưng từ miệng Nguyễn Kiến Quốc thì chẳng tin chút nào.

 

Bởi vì bao nhiêu năm nay, chẳng thấy cách Nguyễn Kiến Quốc cưa cẩm chị gì đáng để tham khảo cả, ngược chị nắm thóp. Nếu thực sự điểm gì đáng học hỏi, thì đó chắc là cái tính "mặt dày mày dạn"?

 

"Anh á? Thôi dẹp ." Bà cụ Nguyễn bưng đĩa quẩy rán xong từ bếp , nhạo một tiếng, trực tiếp bóc mẽ: "Năm đó theo đuổi cái Khiết, ngoài việc ở nhà thúc giục đỡ cho , còn dùng chút sức lực nào?"

 

sang với Thư Lãng: "A Lãng, đừng rể con linh tinh. Năm đó rể con ngoài việc suốt ngày lượn lờ quanh chị con, một câu cũng dám ho he, còn dỗ dành cái nỗi gì..."

 

"Mẹ!" Nguyễn Kiến Quốc ngờ ruột nể nang gì như thế, mặt bao nhiêu còn bêu rếu , đỏ bừng cả mặt già.

 

Năm đó, quả thực yêu Thư Khiết từ cái đầu tiên. Chỉ là là gã nhà quê cục mịch, là cô tiểu thư đài các, nào gan đến bắt chuyện. sợ khác nhòm ngó nên cả ngày cứ lượn lờ xung quanh, hễ ai đến gần Thư Khiết là trợn mắt phồng má dọa chạy mất dép, đó tiếp tục tưng t.ửng chạy quanh cô.

 

Cuối cùng khi ngả bài, cũng lấy hết can đảm hỏi Thư Khiết yêu , nhưng hỏi xong cái là chạy biến, chẳng cho Thư Khiết cơ hội trả lời.

 

 

Loading...