"Đi , con hóng hớt cái gì!" Triệu Lệ bực mắng.
Quay đầu chuyện với Nguyễn Kiều Kiều, bà khôi phục giọng điệu ôn nhu cưng chiều thường thấy: "Kiều Kiều ăn nhiều một chút, cái nuôi ninh cả buổi sáng đấy, bổ dưỡng nhất."
"Vâng ạ." Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều đỏ như sắp rỉ m.á.u.
Thực trừ việc đến tháng sẽ đau bụng thì cơ thể cô bé phát triển . Đặc biệt là nhờ uống sữa bò bao năm nay, cô bé trắng hơn bình thường nhiều, phát triển cũng hơn nhiều. Về chiều cao, cô bé chỉ trông thấp hơn khi giữa đám trai lớn hơn mấy tuổi, chứ so với bạn bè cùng trang lứa thì vẫn thuộc dạng cao ráo.
Tuy nhiên, cô bé nay luôn phấn đấu lớn lên "bạch phú mỹ", đương nhiên về vóc dáng cũng thể thua kém .
Nghĩ đến đây, mặt Nguyễn Kiều Kiều đột nhiên trắng bệch vài phần, trong đôi mắt rủ xuống thoáng hiện lên một tia đau khổ, nhưng nhanh liền trở bình thường, để bất kỳ ai phát giác.
Khi ngẩng đầu lên, cô bé ngọt ngào cực kỳ: "Cảm ơn nuôi."
"Con bé ngốc ." Triệu Lệ nhịn xoa xoa đầu nhỏ của cô bé, trong lòng tràn đầy yêu thương. Nghĩ đến chuyện mấy ngày nữa cô bé ở nội trú, bình thường sẽ gặp, chỉ thể tranh thủ giờ đưa cơm trưa để đến thăm, bà liền thấy xót xa.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đây mà là cục cưng của nhà bà thì mấy, nếu , dùng hai đứa con trai đổi lấy cũng mà...
Lục T.ử Thư cũng đang ý định đóng gói và trai đổi lấy khác. Triệu Lệ càng cho ăn, càng ăn. Chờ lúc Triệu Lệ chú ý, liền dùng tốc độ nhanh như chớp gắp một miếng bỏ bát, nhai ngấu nghiến. Có thể là do đồ trộm nên cảm thấy ngon lạ thường.
Ăn xong bữa trưa, bà nội Nguyễn ân cần dặn dò Nguyễn Kiều Kiều vài câu, lúc mới cùng Triệu Lệ rời khỏi trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1153-phan-boi-4.html.]
Thực nếu thể, bà nội Nguyễn hận thể nhét Nguyễn Kiều Kiều trong mắt mà nâng niu, thật sự sợ lơ là một chút là xảy chuyện gì.
Thái độ của bà nội Nguyễn quá mức khác thường, sắc mặt cũng lắm. Triệu Lệ thường xuyên ở cùng nhà họ Nguyễn, liền nhận vài phần . Lúc sắp về đến cửa nhà, bà nhịn bèn hỏi: "Thím ơi, gần đây trong nhà chuyện gì ạ? Nếu việc gì, thím cứ ới một tiếng nhé."
Triệu Lệ thương Nguyễn Kiều Kiều là thương thật lòng, tận tâm can. Bà nội Nguyễn giấu bà, định đem lý do với Thư Lãng kể thì thấy từ trong sân nhà truyền đến một tràng tiếng la hét ch.ói tai.
"Nguyễn Kiến Dân, cái đồ già mà đắn , ông còn hổ ! Hôm nay chuyện nếu ông cho một lời giải thích thỏa đáng, chúng sẽ xong !" Càng về giọng càng lớn, đồng thời mang theo tiếng nức nở.
Bà nội Nguyễn nhận đây là giọng của Ngô Nhạc, sắc mặt liền biến đổi.
Đẩy cổng sân bước , quả nhiên thấy Ngô Nhạc đang bệt đất chỉ Nguyễn Kiến Dân mà lóc om sòm. Còn Nguyễn Kiến Dân thì nhíu mày bên cạnh, dường như kéo vợ dậy nhưng Ngô Nhạc hất tay .
Nhìn thấy bà nội Nguyễn từ bên ngoài trở về, mắt Ngô Nhạc sáng lên, định chuyện thì thấy Triệu Lệ bên cạnh bà, lập tức ngậm miệng .
"Làm cái gì thế ?" Bà nội Nguyễn cau mày Ngô Nhạc đang sưng cả mắt: "Dưới đất mát lắm hả?"
Lúc Ngô Nhạc mới ý thức còn đang đất, lập tức bò dậy, chỉ là vẫn còn tủi , mắt ầng ậc nước bà nội Nguyễn, dường như chờ bà chủ cho .
Triệu Lệ sắc mặt, ở đây thể thừa thãi, lập tức với bà nội Nguyễn: "Vậy thím ơi, lát nữa cháu sang tìm thím nhé."