Nguyễn Kiều Kiều giơ tay lên, sờ sờ sợi dây, đó kinh ngạc hỏi Hứa Tư: "Anh Tư, cái thật sự là do tết ?"
Hứa Tư gật đầu, vẻ mặt chút thấp thỏm và căng thẳng.
Bảo săn b.ắ.n thì giỏi, nhưng bắt những công việc tỉ mỉ thế thì quả thực là khó. Cho nên sợi dây may mắn tết trông tiêu tốn của nhiều thời gian, hỏng vô sợi dây mới thành hình .
"Em thích ?" Thấy Nguyễn Kiều Kiều hỏi xong nửa ngày gì, Hứa Tư đành tự mở miệng hỏi.
"Có ạ!" Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, sờ sờ sợi dây, lời ý cứ như cần tiền mà tuôn : "Cái Tư tết là đặc sắc nhất, em thích."
Lúc Hứa Tư mới lộ vài phần ý , nhịn chút đắc ý, còn ôm đồm luôn việc tất cả dây may mắn về : "Sau đều để tết cho em."
Còn những khác thì thể nghỉ ngơi .
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Được ạ." Nguyễn Kiều Kiều , uống một ngụm táo đỏ, đó tiếp tục sách.
Hứa Tư thật sự vui, nụ mặt mãi một lúc lâu vẫn tắt.
Phía , chứng kiến bộ và hết cuộc đối thoại, Lục T.ử Thư nhịn ôm lấy má , trừng mắt cái bánh bao tay, cảm giác ê răng chịu nổi!
Giờ truy bài kéo dài 40 phút, đến 7 giờ 30 phút thì kết thúc.
Học sinh ùa căng tin như ong vỡ tổ, đầy một phút phòng học trống trơn. Trừ ba nhóm Nguyễn Kiều Kiều, chỉ còn Dương Tiểu Na đang sát tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1150-chuyen-bien-tot-1.html.]
Nhà Dương Tiểu Na nghèo, ăn nổi cơm căng tin, cô bé ăn bánh ngô mang từ nhà .
Hiện tại bột ngô vẫn xay bằng máy, mà dùng cối đá nguyên thủy nhất. Phần bột mịn xay Dương Tiểu Na cũng phúc ăn, chỉ em trai cô bé mới ăn, còn cô bé thì ăn loại bánh ngô từ phần bã xay nát. Vốn dĩ lúc còn nóng ăn lẽ còn đỡ một chút, miễn cưỡng nuốt trôi, nhưng giờ bánh lạnh ngắt, cứng như đá, nuốt rát cả cổ họng, cô bé uống nước mới nuốt xuống .
Trong phòng học vắng , Nguyễn Lỗi còn sang, sự chú ý của Nguyễn Kiều Kiều bất giác dừng cô bạn .
Nhìn Dương Tiểu Na nhíu mày, uống nước nuốt bánh ngô, khi cô bé nuốt xuống, Nguyễn Kiều Kiều cũng nhịn mà nuốt nước miếng theo. Tất nhiên, cô bé thèm, mà là thấy khó chịu .
Cho dù là 6 năm , thời điểm nhà họ Nguyễn khó khăn nhất, cô bé cũng từng ăn loại bánh ngô như thế .
Lúc , dù cả nhà đều ăn cơm độn khoai lang và dưa muối, cô bé vẫn ăn cơm gạo trắng tinh và canh trứng, thỉnh thoảng bà nội Nguyễn còn cắt ít thịt nấu riêng cho cô bé.
Nhớ chuyện cũ, nghĩ đến tình yêu thương của gia đình dành cho , mắt Nguyễn Kiều Kiều khỏi cay cay. Sợ khác phát hiện, cô bé vội chớp mắt, thấy Nguyễn Lỗi bước lớp, liền với Dương Tiểu Na: "Bạn Dương Tiểu Na ơi, bạn qua đây , chúng cùng ăn sáng chuyện ."
Dương Tiểu Na chút kinh ngạc sang.
Nguyễn Kiều Kiều chỉ cái lọ bàn Lục T.ử Thư phía , với vẻ mặt đầy tự hào : "Đây là món thịt băm chưng cay bà nội đấy, ngon lắm, bạn nếm thử ? Mình cho bạn nhé, tay nghề của bà siêu đỉnh luôn, ai ăn cũng từng chê dở."
Nguyễn Kiều Kiều tự nhiên, cứ như thể cô bé thật sự chỉ khoe tay nghề của bà nội. Mặt Dương Tiểu Na đỏ bừng, tuy ngại ngùng nhưng vẫn cưỡng sự cám dỗ, bèn tới.
Nguyễn Kiều Kiều liền dùng tay trái cầm thìa múc một thìa : "Nào, bạn thử , xem tay nghề bà ."