Chẳng qua đường lúc ai, cho nên cũng ai chú ý tới.
Hứa Tư và Thịt Thịt đều theo phía cô bé, giữ một cách gần xa. Hứa Tư nắm c.h.ặ.t hai tay, gần như dùng hết sức lực mới kìm chế chạy lên bế cô bé.
Bầu trời chạng vạng mùa hè đến nao lòng, ánh ráng chiều rực rỡ nhuộm đỏ một nửa bầu trời.
Nguyễn Kiều Kiều vì chân đau nên chậm. Cô bé ngẩng đầu lên, dường như cảnh sắc tươi của bầu trời thu hút, nhưng ai , cô bé chỉ đang cố ngăn nước mắt rơi xuống.
Nguyễn Kiều Kiều chấp nhận khả năng thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Thậm chí khi ăn cơm cô bé cũng thật cẩn thận, sợ rằng ăn một miếng cơm, lơ là một chút sẽ sặc c.h.ế.t. Thậm chí đến thở, đến , cô bé cũng dám dùng sức. Sợ c.h.ế.t!
Cô bé sợ c.h.ế.t... nhưng ngay cả việc sợ c.h.ế.t cũng thật cẩn thận.
Khi Nguyễn Kiều Kiều khỏi con phố nhà , sắc trời ngày càng tối.
Người đường cũng ngày càng ít, chỉ thi thoảng vài vội vã chạy về sớm, lướt qua bên Nguyễn Kiều Kiều một cách vội vàng, phát hiện sự bất thường của cô bé, tự nhiên cũng sẽ dừng chân.
Nguyễn Kiều Kiều cũng bao lâu, chỉ cảm thấy cái chân thương dường như tê dại, cô bé mới chậm rãi dừng , xuống bên vệ đường.
Khóe mắt cô bé liếc thấy ba một sói đang theo xa xa phía .
Nếu là bình thường, cô bé nhất định sẽ ngó lơ như , cũng tùy hứng như thế.
hôm nay, cô bé thật sự còn tâm trí mà bận tâm nhiều đến thế.
Mặt đường mùa hè vẫn còn vương nóng, hề lạnh lẽo. Nguyễn Kiều Kiều xuống gục đầu lên đầu gối, ngẩn ngơ về một hướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1143-so-chet-4.html.]
Hứa Tư và Thịt Thịt từ phía tới, lượt xuống hai bên.
Hứa Tư trông mong Nguyễn Kiều Kiều sẽ phản ứng với , chỉ hy vọng ở bên cạnh cô bé.
Nguyễn Kiều Kiều bất ngờ lên tiếng, giọng mang theo sự bình tĩnh lắng đọng cơn bão lòng. Cô bé nghiêng đầu, thiếu niên đôi mắt càng thêm sáng ngời màn đêm, phảng phất như thấy nhiều năm , con sói bên ngoài hang động của cô.
Lúc , cô bé bao giờ nghĩ rằng cố tình canh giữ cho , chỉ tưởng là trùng hợp.
Trước rõ sự việc, hiện tại hồi tưởng , Nguyễn Kiều Kiều mới phát hiện thật sự ngốc đến buồn .
Một con sói vạn năm tu vi, và một con mèo chẳng là cái thá gì, tự đại đến mức cho rằng thể cướp miếng ăn từ miệng sói. Cũng là ai cho cô bé cái mặt mũi đó, dám tự cho là đúng như .
"Anh Tư..." Cô bé thở dài gọi, đối diện với tầm mắt chuyên chú như một của , hỏi vấn đề vẫn luôn cô bối rối từ khi sự thật: "Tại ? Tại đối với em như , nghịch thiên cải mệnh đưa em trở về?"
Có đáng ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều tự hỏi , liệu thể một ngày vô tư như , hủy hoại vạn năm tu vi của chính trong chốc lát, cần là cần. Đáp án tự nhiên là phủ định.
"Không ." Hứa Tư trả lời.
Cậu cũng ý định giấu giếm, từng với Nguyễn Kiều Kiều, chỉ cần cô bé hỏi, tuyệt đối sẽ giấu giếm bất cứ chuyện gì. Trước là như thế, hiện tại vẫn như .
Chính cũng .
sự "vô tư" của chỉ dành cho cô bé, nếu là khác, tuyệt đối khả năng đó.
Có đôi khi chính cũng nghĩ, lẽ là kiếp thật sự nợ cô bé, cho nên thể thấy cô bé một chút vui, một chút như ý nào.
Nguyễn Kiều Kiều ngẩn ngơ , nước mắt sớm còn chảy nữa, giống như cạn khô .