Một câu "sợ c.h.ế.t", gần như đ.â.m nát trái tim của cả hai , một trong phòng, một ngoài cửa.
Sao thể sợ chứ.
Năm nay cô bé mới mười hai tuổi, độ tuổi như hoa, cuộc sống tươi , đúng là lúc vui sướng tựa thần tiên. Đột nhiên cho cô bé , cô bé là do nghịch thiên cải mệnh mới tất cả những điều , giống như kẻ ăn trộm , trộm lấy những thứ nên định sẵn là thể dài lâu.
mà, cô bé chính là Nguyễn Kiều Kiều mà!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Tất cả những thứ vốn dĩ là của cô bé!
Nguyễn Kiều Kiều hiểu, cam lòng, sợ hãi tức giận.
Tại cô bé trở về thế giới là nghịch thiên cải mệnh? Dựa cái gì! Tại !
Nguyễn Kiều Kiều bao giờ oán hận như khoảnh khắc . Cô bé vốn là lạc quan vui vẻ, tự điều tiết cảm xúc, bởi vì nhà họ Nguyễn để ý đến bao nhiêu, cô bé vì một mà cả nhà đều vui.
hiện tại.
Ngoài đôi mắt tràn đầy sợ hãi thì trong lòng cô bé tràn ngập oán hận.
"Anh ngoài ." Cô bé kéo chăn trùm lên đỉnh đầu, giọng mang theo sự chán đời.
Hứa Tư cô bé, gỡ tấm chăn mặt cô xuống, nhưng tay mới chạm Nguyễn Kiều Kiều hét lên: "Đi ngoài! Đi ngoài!"
Nhìn Nguyễn Kiều Kiều gần như chút cuồng loạn, Hứa Tư thu tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, nhưng dám : "Anh ở với em."
Nước mắt Nguyễn Kiều Kiều tuôn rơi theo khóe mắt, cảm xúc gần như bên bờ vực sụp đổ: "Đi ngoài, ngoài, ngoài!" Giọng càng về càng điên cuồng, thậm chí bất chấp tay chân đang thương, cô bé khua khoắng loạn xạ.
Nếu là khác, lúc lẽ ngoài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1141-so-chet-2.html.]
Hứa Tư thì .
Không ai hiểu rõ Nguyễn Kiều Kiều hơn , giờ khắc trong lòng cô bé sợ hãi đến nhường nào, nỡ để cô bé một đối mặt với tất cả những điều .
Cậu chẳng những , mà còn xuống mép giường, ôm cả lẫn chăn trong lòng, đè tay chân đang giãy giụa lung tung của cô bé, như thề nguyền: "Tin , sẽ để em c.h.ế.t ."
Nguyễn Kiều Kiều lúc thể tĩnh tâm lời , cô bé vặn vẹo trong lòng , mãi cho đến khi trấn áp đến mức kiệt sức, cô bé mới chịu an phận.
Hiện tại Nguyễn Kiều Kiều tuyệt đối thể gọi là xinh .
Lúc đang là mùa hè, là giữa trưa, cô bé trùm chăn loạn một hồi như , sớm ướt đẫm mồ hôi, tóc bết dính mặt, mắt mũi đều đỏ hoe, nước mắt lem luốc khắp mặt, dáng vẻ sớm còn sự đáng yêu và xinh thường ngày.
ánh mắt Hứa Tư cô bé vẫn ôn nhu như một, từng đổi.
"Đừng sợ, sẽ để em c.h.ế.t." Cho dù thực sự đến bước đường , cũng sẽ noi theo kẻ cướp đoạt xác cô bé ở kiếp , tìm cho cô một xác mới.
Cậu sợ trời phạt, càng sợ nghịch thiên, chỉ cần cô bé bình an, những khác trong mắt thật sự chỉ giống như kiến cỏ, chẳng bất kỳ ý nghĩa gì.
"Anh Tư..." Có lẽ ánh mắt kiên định nghiêm túc của Hứa Tư, cũng lẽ bàn tay mang theo sự vỗ về đang áp lên mặt khiến Nguyễn Kiều Kiều dần bình tĩnh .
Cô bé vươn tay ôm lấy , thành tiếng, run rẩy: "Em c.h.ế.t, em thật sự c.h.ế.t..."
Càng để tâm nhiều, càng sợ c.h.ế.t...
Từ buổi chiều hôm đó, nhà họ Nguyễn bắt đầu chìm áp suất thấp.
Thư Khiết trở về một chuyến nhưng mở cửa gặp Nguyễn Kiều Kiều. Câu "sợ c.h.ế.t" của cô bé gần như lấy mạng bà.
Nếu thể, bà nguyện ý lấy mạng đổi lấy mạng cho con gái, nhưng bà bản lĩnh đó, những điều .