Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1140: Sợ chết (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-29 08:57:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Tư cô bé, hồi lâu mới nặng nề gật đầu.

 

Rất kỳ lạ.

 

Khi Nguyễn Kiều Kiều thấy gật đầu, thế giới của cô bé bỗng khôi phục bình thường, tai còn tiếng tim đập thình thịch nữa, âm thanh bên ngoài cũng rõ ràng trở .

 

Chỉ là, cô bé hiểu.

 

"Anh Tư, em đáng c.h.ế.t lắm ?" Cho nên mới đưa em trở về, mới nghịch thiên cải mệnh.

 

tại chứ?

 

Tại cô bé đáng c.h.ế.t?

 

Cô bé chuyện gì thiên lý bất dung ?

 

Nguyễn Kiều Kiều chớp mắt, hàng mi rủ xuống khẽ rung động, trông mong manh y hệt con cô bé lúc .

 

Lời của Hứa Tư nghẹn ở cổ họng, căn bản thể trả lời câu hỏi của cô bé, bởi vì vấn đề lời giải. Giống như việc đến nay cũng rõ kẻ cướp đoạt xác cô bé lúc rốt cuộc là ai, và tại chuyện độc ác như .

 

Tất cả những điều đó đều lời giải.

 

Nguyễn Kiều Kiều cúi đầu ngón tay thương của , hàng lông mi rung động càng dữ dội hơn, sống mũi cay cay kìm . Cô bé , nhưng cổ họng nghẹn ngào chua xót, cô bé xoắn c.h.ặ.t hai tay, cảm thấy thật bất lực.

 

Cô bé để Hứa Tư thấy dáng vẻ suy sụp lóc của , chỉ thể nén nhịn : "Anh Tư, em ngủ."

 

Hứa Tư dậy, mặt cô bé.

 

Nguyễn Kiều Kiều gần như ngay lập tức vươn tay ôm lấy , hiếm khi nũng: "Anh Tư, bế em lên ." Chân cô bé mềm nhũn, còn sức để nữa.

 

Hứa Tư cúi bế bổng cô bé lên, Nguyễn Kiều Kiều vùi đầu n.g.ự.c .

 

Chưa vài giây, liền cảm thấy n.g.ự.c một mảng ướt át. Sự ướt át giống như một thanh kiếm sắc bén xuyên thấu l.ồ.ng n.g.ự.c , đ.â.m khiến ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1140-so-chet-1.html.]

 

Cậu bế cô bé lên lầu, phòng đặt lên giường. Nguyễn Kiều Kiều lập tức dùng chăn trùm kín mặt .

 

Nước mắt sớm vỡ đê lăn dài theo khóe mắt, nhanh ướt đẫm gối.

 

Cơ thể cô bé run lên bần bật thể kiềm chế.

 

Sợ hãi, hoảng loạn, cam lòng.

 

Tất cả ập đến mãnh liệt.

 

Nếu cô bé từng 6 năm , nếu vẫn chỉ là con mèo nhỏ chuyện xưa năm cũ trong rừng rậm , lẽ cô bé sẽ đau khổ như . Không vướng bận, c.h.ế.t sống thì quan hệ gì .

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

hiện tại...

 

Cô bé cha yêu thương như mạng sống, bà nội coi cô như tâm can bảo bối, còn bao nhiêu trai chiều chuộng, còn ông ngoại, , dì nhỏ, nuôi... bao nhiêu tình yêu thương và sự vướng bận...

 

Cô bé chỉ một mặc sức tưởng tượng về tương lai, tất cả những điều cô bé đều từng nghĩ tới. Thậm chí còn nghĩ tới khi già , cô bé sẽ trông như thế nào, các trai sẽ , và Hứa Tư sẽ dáng vẻ gì...

 

hiện tại, chẳng còn gì cả. Cô bé tương lai, thậm chí ngay cả ngày mai cũng thể , bởi vì ai cô bé sẽ c.h.ế.t khoảnh khắc nào.

 

Cô bé thậm chí dám tưởng tượng, nếu một ngày nào đó thật sự c.h.ế.t , nhà sẽ thế nào...

 

Tim Nguyễn Kiều Kiều đau, đau đến mức ngạt thở.

 

Chưa bao giờ cô bé ý thức rõ ràng như khoảnh khắc , rằng sợ c.h.ế.t đến thế nào, sợ hãi đến tột cùng.

 

Khi Hứa Tư kéo tấm chăn đang che mặt cô bé , thấy một Nguyễn Kiều Kiều đầm đìa nước mắt, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng, gần như tuyệt vọng với : "Anh Tư, em sợ c.h.ế.t..."

 

Trái tim Hứa Tư trong nháy mắt như khoét một lỗ lớn, m.á.u chảy đầm đìa.

 

Mà ngoài cửa, Thư Khiết vất vả tranh thủ chút thời gian gấp gáp chạy về, còn kịp đẩy cửa , liền câu của Nguyễn Kiều Kiều. Nước mắt bà tức khắc rơi như mưa, tim đau như d.a.o cắt!

 

 

Loading...