Lời đương nhiên thể , bởi vì Hứa Tư như cô định gì, lập tức cô, sắc mặt vẫn khó coi y như lúc . Nguyễn Kiều Kiều vội vàng nở một nụ , tỏ vẻ ngoan ngoãn.
Bệnh viện Phúc Khang cách trung tâm thành phố một đoạn, ở vùng ngoại ô khá hẻo lánh. Hứa Tư cõng Nguyễn Kiều Kiều bộ ít nhất mất một tiếng đồng hồ. Cậu đành cõng cô đến bốt điện thoại công cộng gọi cho Nguyễn Kiến Quốc đến đón.
Về chuyện , Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy khá cạn lời.
Rõ ràng thể để cô ở phòng khám chờ, tại cứ nhất định cõng cô theo gì cho mệt?
Trong lúc Hứa Tư gọi điện, Nguyễn Kiều Kiều chạy sang quầy tạp hóa bên cạnh mua chút đồ ăn vặt, nhưng Hứa Tư cho cô . Cậu một tay cầm ống , tay nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, giữ c.h.ặ.t cô bên , cho phép rời nửa bước.
Nguyễn Kiều Kiều , chỉ đành bất lực dựa .
Tuy nhiên trong đầu cô kìm bắt đầu suy diễn lung tung.
Cô cảm thấy một câu tục ngữ hợp với tình trạng hiện tại của : Khi xui xẻo thì uống nước cũng giắt răng.
Hứa Tư gọi điện xong, cô mua đồ ăn vặt liền dìu cô sang bên cạnh. Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy từ lúc thương, khí chút ngột ngạt, cố ý dịu bầu khí nên ngẩng đầu đùa với : “Anh Tư, xem em xui xẻo thế , liệu khi nào uống nước sặc c.h.ế.t nhỉ?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lời dứt, Nguyễn Kiều Kiều lập tức hối hận, bởi vì cô thấy sắc mặt Hứa Tư trong nháy mắt trở nên trắng bệch, thể dùng từ " còn giọt m.á.u" để hình dung.
“Anh Tư, em linh tinh thôi, đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.” Cảm giác thở Hứa Tư trở nên đáng sợ, Nguyễn Kiều Kiều vội vàng trấn an, chỉ tự tát miệng một cái. là cái dại nào bằng cái dại nào!
Khi Nguyễn Kiều Kiều tưởng sắp mắng hoặc giáo huấn một trận, cô cảm thấy Hứa Tư kéo mạnh lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1132-co-the-chet-bat-cu-luc-nao-3.html.]
Nguyễn Kiều Kiều khẽ kêu lên một tiếng, Hứa Tư ôm c.h.ặ.t quá, cô cảm thấy xương cốt sắp siết gãy đến nơi.
“Anh sẽ để em c.h.ế.t, tuyệt đối .” Những chữ , Hứa Tư gần như nghiến răng nghiến lợi thốt từng chữ một, cứng nhắc vô cùng.
Lần Nguyễn Kiều Kiều thực sự cảm nhận sự bất thường của Hứa Tư.
Cô nhất thời nín thinh.
Một lúc lâu , cô mới đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy eo Hứa Tư, nhỏ giọng xin : “Anh Tư, đừng như , em bao giờ đùa kiểu đó nữa.”
Hứa Tư ôm cô, đôi mắt màu lục bảo thâm sâu khôn lường. Không ai trong khoảnh khắc , trong lòng dâng lên ý nghĩ u tối đến nhường nào.
Nếu —— ông trời nhất định mang cô , thì cũng chẳng ngại theo cách cũ, cướp đoạt một xác khác cho cô!
Khi Nguyễn Kiến Quốc lái xe đến đón hai , Nguyễn Kiều Kiều đang dựa Hứa Tư ăn kẹo mút vị sữa bò. Nguyễn Kiến Quốc tình hình hiện tại của con gái, tin cô thương, ông bất chấp việc đang đàm phán kinh doanh, với Lục Chí Uy một tiếng tức tốc chạy tới.
Suốt dọc đường lòng ông như lửa đốt, cho đến tận bây giờ thấy Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn dựa Hứa Tư ăn kẹo, ông mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Ông sải bước tiến lên, hình cao lớn xổm xuống mặt Nguyễn Kiều Kiều, cẩn thận nâng bàn tay nhỏ bé của cô lên xem, đau lòng trách móc: “Sao cẩn thận một chút chứ...” Nói xong ông nhớ đây là chuyện dù cẩn thận cũng tránh khỏi, tim nhói lên từng cơn.
Không gì thêm, ông bế thốc cô lên, nhẹ nhàng đặt ghế xe.