Dần dà, lấy trường 7 để ám chỉ bệnh viện tâm thần khi mắng .
“Cậu ?” Nguyễn Kiều Kiều vẻ ngạc nhiên: “Vì đưa chữa bệnh nhanh chứ !”
“Phụt.” Không ít bạn trong lớp về mối liên hệ giữa bệnh viện và trường 7, liền phá lên.
Dương Mỹ ở Trường Lĩnh nên đương nhiên hiểu ý nghĩa câu , chỉ thấy Nguyễn Kiều Kiều năng khó hiểu. Mãi đến khi bạn cùng bàn mới chạy tới giải thích, cô mới vỡ lẽ, tức đến đỏ mặt tía tai.
“Cậu ...” Tay cầm xiên bánh bao run bần bật, còn tưởng sắp lên cơn động kinh.
“Sao, định đ.á.n.h ?” Nguyễn Lỗi hỏi, khoanh tay n.g.ự.c, vẻ mặt đầy thách thức.
“Hứa Tư!” Dương Mỹ dậm chân, cuối cùng tức giận hét lên với Hứa Tư: “Cậu lấy hả!”
“Không lấy! Cậu nên khám bệnh !” Nguyễn Kiều Kiều trả lời , cô cũng chẳng cô lấy cái cảm giác ưu việt đó để mà thể hiện mặt họ.
Dương Mỹ Nguyễn Kiều Kiều, vẫn cố chấp Hứa Tư chờ câu trả lời.
Hứa Tư thong thả thu dọn chỗ t.h.u.ố.c bôi cho Nguyễn Kiều Kiều, từ đầu đến cuối chẳng thèm bố thí cho cô lấy một chữ. Mãi đến khi cái xiên tre của Dương Mỹ sắp chọc mũi , mới phun một chữ: “Cút.”
Chữ khiến Dương Mỹ sững sờ, đó uất ức đỏ hoe mắt, đầu chạy biến . Tư thế chạy còn điệu đà, y hệt nữ chính bắt nạt trong phim truyền hình, thướt tha yểu điệu.
trong mắt nhóm Nguyễn Kiều Kiều, hành động chẳng khác gì thiểu năng trí tuệ.
Nguyễn Lỗi thậm chí còn hỏi thẳng Dương Điệu: “Con em họ của đầu óc vấn đề ?”
“……” Dương Điệu, đừng hỏi cô, cô với nó, thật sự .
Vụ việc Dương Mỹ chỉ như một khúc nhạc đệm nhỏ, nhanh trôi qua. Năm túm tụm chuyển chủ đề, bàn tán về chuyện lớp nọ lớp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1128-cap-doi-dinh-nhu-sam-6.html.]
Vì sách vở phát xong nên thời gian truy bài đầu giờ cũng dùng để hoạt động tự do.
Mãi đến khi giáo viên chủ nhiệm lớp 2 từ ngoài bước , ở cửa lớp gọi mấy nam sinh theo thầy lên văn phòng lấy sách, Nguyễn Lỗi và Dương Điệu mới chuẩn dậy về lớp.
Mấy nam sinh to khỏe trong lớp đều tự giác lên theo thầy. Nguyễn Kiều Kiều thấy Dương Điệu cũng dậy, vội kéo tay áo cô bạn: “Tiểu Điệu, vệ sinh với tớ .”
“Được thôi.” Dương Điệu đáp.
“Anh cùng em.” Hứa Tư .
Hai gần như đồng thanh lên tiếng.
Nguyễn Kiều Kiều ngẩn , ngơ ngác bên cạnh.
“……” Nguyễn Kiều Kiều, tai cô vấn đề ?
“!!!” Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư.
Người Hứa Tư với ánh mắt như kẻ biến thái, với ánh mắt đầy thán phục.
“Hứa Tư, đừng quá đáng nhé.” Nguyễn Lỗi cảm thấy thằng nhóc thực sự quá coi thường em họ, xem nó đang cái gì kìa!
“Cái đó, để tớ cùng Tiểu Ếch Xanh là , lớp trưởng là con trai, tiện lắm .” Dương Điệu thấy Hứa Tư giống đang đùa, dù sợ nhưng vẫn lấy hết can đảm lên tiếng.
“Anh Tư, em cần cùng!” Mặt Nguyễn Kiều Kiều đỏ bừng.
Cô trừng mắt Hứa Tư, phát điên cái gì. Trước quan hệ đến mấy cũng bao giờ đòi vệ sinh cùng cô. Bọn họ một nam một nữ, cặp song sinh dính liền mà đòi cùng, để khác thì họ nghĩ ? Lại tưởng biến thái chứ.
Ánh Trăng Dẫn Lối