Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1111: Kẻ ăn nhờ ở đậu thật đáng thương (5)

Cập nhật lúc: 2025-12-29 01:33:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy , thế thì chúng thể cùng về tiết tự học buổi tối .” Dương Điệu tiếc nuối . Ký túc xá học sinh gần cổng trường, còn căn hộ phân cho giáo viên khu giảng đường, là hai hướng trái ngược .

 

“Không , tan học thể cùng tớ sang lớp tớ chơi mà.” Nguyễn Kiều Kiều an ủi.

 

Dương Điệu gật đầu, tươi rói.

 

Năm ăn uống no say xong xuôi, lúc mới dậy về phía trường học. Đến nơi là gần 12 giờ trưa, đang giữa mùa hè nên bên ngoài nắng nóng kinh khủng.

 

Nguyễn Kiều Kiều nắng chiếu đến choáng váng. Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư còn về ký túc xá dọn dẹp giường chiếu. Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư tuy ở nội trú nhưng giờ về lớp thì còn quá sớm, bèn định theo nhóm Nguyễn Lỗi về ký túc xá xem .

 

Ký túc xá nam và nữ tách biệt .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nguyễn Kiều Kiều buồn ngủ díp cả mắt, Dương Điệu liền đề nghị đưa cô về ký túc xá của ngủ một giấc.

 

“Lớp trưởng yên tâm , tớ nhất định sẽ chăm sóc thật .” Thấy Hứa Tư nhíu mày, Dương Điệu lập tức đảm bảo.

 

Hứa Tư Nguyễn Kiều Kiều một cái. Cô bé thực sự mệt mỏi lắm , mi mắt cứ sụp xuống, trông chẳng còn chút sức sống nào. Biết cô cần ngủ trưa, Hứa Tư đành gật đầu đồng ý.

 

Mấy chia tay ở con đường rợp bóng cây giữa ký túc xá nam và nữ.

 

Khi Nguyễn Kiều Kiều Dương Điệu dắt về phía ký túc xá, cơn buồn ngủ ập đến dữ dội khiến mắt cô mở lên , ngáp ngắn ngáp dài. Cộng thêm nắng gắt, cô cảm thấy thứ mắt như đang ở trong l.ồ.ng hấp, gì cũng rõ, bước chân loạng choạng.

 

Mấy suýt ngã dù Dương Điệu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô suốt cả quãng đường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1111-ke-an-nho-o-dau-that-dang-thuong-5.html.]

Dương Điệu hứa với Hứa Tư , thấy bộ dạng lảo đảo như sắp ngã đến nơi của cô bạn, đành kéo cô dừng cửa ký túc xá, đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn: “Kiều Kiều, cố lên chút nữa, chúng còn leo cầu thang đấy. Cậu mà ngã cái nữa là gãy răng đấy nhé.”

 

Dương Điệu xuýt xoa làn da mịn màng tay . Không ngờ bình thường da Nguyễn Kiều Kiều trắng hồng, sờ càng mềm mịn như bột mì, xúc cảm tuyệt vời.

 

Nguyễn Kiều Kiều : “Làm gì xui xẻo thế chứ, yên tâm, tớ ngủ gật ngay mà… Choang!”

 

Lời còn dứt, phía đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất. Ngay giây tiếp theo, Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy bắp chân đau nhói, như vật sắc nhọn cứa qua.

 

“Kiều Kiều!” Dương Điệu hét lên kinh hãi. Khi thấy chiếc phích nước nóng đột ngột rơi xuống lưng bạn, mặt cô cắt còn giọt m.á.u. Theo bản năng cô kéo mạnh Nguyễn Kiều Kiều một cái, nhưng vẫn ngăn chiếc phích đập trúng gót chân cô bé.

 

Chiếc phích rơi xuống vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh sắc nhọn bên trong cứa bắp chân Nguyễn Kiều Kiều một vết dài, m.á.u đang tuôn xối xả.

 

Sau cơn đau điếng , chân Nguyễn Kiều Kiều run rẩy, Dương Điệu vội vàng đưa tay đỡ lấy cô.

 

“Trời ơi… bây giờ, bây giờ…” Nhìn vết thương đang chảy m.á.u của Nguyễn Kiều Kiều, mắt Dương Điệu đỏ hoe, chân tay luống cuống.

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng ngờ xui xẻo đến mức !

 

“Không , đỡ tớ xuống .” Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày .

 

Dương Điệu vội vàng dìu cô đến bồn hoa ký túc xá xuống, dám chân tòa nhà nữa. Nhỡ cái phích nước nữa rơi xuống trúng đầu thì toi mạng mất.

 

Nghĩ đến đây, cô tức giận ngẩng đầu hét lên với các tầng : “Phích nước của ai đấy? Làm thương , mau đây ngay!”

 

 

Loading...